Đào Hổ dẫn hai người em trai đẩy xe vào trong sân, hỏi bác gái cả: “Mẹ ơi, đồ đạc để ở đâu ạ?”
“Mẹ lau qua cái giường sưởi đã, con cứ tạm thời để lên đó, rồi quay về vác thêm ít củi sang đây.” Bác gái cả vội vàng phân phó.
“Vâng ạ.” Mấy anh em đặt đồ xuống rồi lại nhanh chóng rời đi.
Bác gái cả vào nhà mang ra một chiếc ghế đẩu nhỏ, đặt dưới hiên rồi bảo với Đào Tô: “Tiểu Tô, cháu ngồi ở đây nhé, đợi bác với chị dâu dọn dẹp xong xuôi rồi hẵng vào phòng.”
Đào Tô ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế nhỏ, nhìn bác gái cả và Hồ Tiểu Mạn loay hoay bên giếng nước. Hồ Tiểu Mạn múc một gáo nước đổ vào ống giếng mồi nước, sau đó khom lưng nắm lấy cần gạt, dùng sức ấn mạnh xuống. Từ sâu trong lòng ống giếng vang lên những tiếng ục ục trầm đục như một con trâu già đang uống nước.
Ấn thêm hai cái nữa, miệng vòi bằng sắt bỗng “phì” một tiếng phun ra dòng nước vàng đục lẫn bọt khí, chỉ chớp mắt sau nước đã chuyển sang trong vắt. Cần gạt kêu cọt kẹt lên xuống theo nhịp, cột nước nhấp nhô tuôn trào theo miệng vòi chảy ra ngoài. Cô thầm ghi nhớ quy trình này vào đầu. Vừa mới xuyên không về vùng nông thôn thập niên 70 lạc hậu này, có quá nhiều thứ phải học hỏi, cô chỉ có thể nhìn nhiều, nhớ kỹ và nói ít.
Bác gái cả và Hồ Tiểu Mạn cùng nhau khiêng chum nước trong nhà ra ngoài cọ rửa sạch sẽ từng ngóc ngách, sau đó lại khiêng vào hứng đầy nước, lấy ra một chiếc chậu và hai mảnh giẻ lau, bắt đầu lau chùi từ trong ra ngoài.
Đào Tô đứng dậy đi theo sau bác gái cả, nhanh tay lẹ mắt muốn phụ giúp, ngặt nỗi cô chưa từng làm những việc này bao giờ nên càng giúp lại càng rối thêm. Bác gái cả bất đắc dĩ cản cô lại: “Tiểu Tô à cháu ra ngoài chơi đi, đừng ở đây quấy rầy nữa.”
Đào Tô không chịu đi, nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn nói: “Học!”
Bác gái cả ngẫm lại thấy cũng đúng, sau này con bé phải sống một mình, bản thân cũng nên biết một chút việc nhà, không thể cứ trông chờ người khác đến dọn dẹp mãi được, dù sao họ cũng chẳng thể túc trực ở đây suốt ngày đêm. Nghĩ vậy, bà bảo: “Được rồi, cháu cứ đứng một bên xem bác với chị dâu làm thế nào, sau này hẵng tự tay làm.”
Hồ Tiểu Mạn nhịn không được bật cười, xem ra cô em chồng này đúng là chưa từng đụng tay vào việc nhà bao giờ, nhìn bộ dạng luống cuống tay chân, việc làm chẳng được bao nhiêu mà mồ hôi thì túa ra đầm đìa. Nghĩ lại chị lại thấy lo lắng thay cho cô, bèn nói với mẹ chồng: “Mẹ, mọi người thực sự yên tâm để Tiểu Tô ở một mình sao?”
Mấy anh em Đào Hổ cũng khuân sang không ít củi khô. Họ đem số củi đã bổ ngay ngắn xếp chéo nhau thành một đống củi tròn sát vào bức tường phía tây, bên dưới kê đá tảng, trên đỉnh đống củi phủ một tấm bạt nilon lớn che mưa nắng.
Nhìn căn nhà chỉ trong chốc lát đã được lấp đầy ấm cúng, mấy người họ đều cảm thấy vô cùng thành tựu.
Bác gái cả đưa chìa khóa cho Đào Tô rồi bảo: “Tiểu Tô, đến giờ nấu cơm trưa rồi, sang nhà bác ăn cơm nhé.” Thấy Đào Tô có vẻ ngập ngừng, bà lại nói tiếp: “Nhà cháu đồ đạc nấu nướng còn chưa có gì, muốn tự nấu cũng chẳng xong đâu. Đợi ngày mai bác dẫn cháu lên thị trấn mua sắm.”
Đào Tô nghĩ thấy cũng phải bèn gật đầu đồng ý, rồi lại đi theo về nhà ông cả.
Ăn xong bữa trưa, cô nóng lòng muốn quay về sắp xếp lại đồ đạc. Hôm nay người nhà họ Đào đã giúp đỡ một việc lớn như vậy, cô nhất định phải có chút lễ vật đáp lại, mối quan hệ dù tốt đến đâu cũng cần phải vun đắp. Sau khi từ chối ý tốt muốn đưa cô về của bác gái cả và chị dâu họ, cô một mình thong thả tản bộ trở về.
Vào tới nhà, cô cẩn thận khóa chặt cửa nẻo từ trong ra ngoài. Thân thủ của cô có chút ít nhưng không nhiều, vừa mới tới nơi này, bản thân chưa có nhiều biện pháp tự vệ nên vấn đề an toàn tuyệt đối không thể lơ là.
Buổi sáng cô thấy trong một bọc hành lý toàn là vải vóc, cô dự định chia đều cho mỗi nhà hai sấp vải, một sấp màu xanh tím than và một sấp vải hoa văn nhã nhặn, còn việc may cho ai thì cô không can thiệp. Riêng nhà ông cả chỉ tặng vải thì chưa đủ, cần phải thêm thứ gì đó khác nữa. Nhưng nhất thời chưa nghĩ ra món gì thích hợp, cô bèn lục lọi tìm kiếm khắp các tủ đồ trong phòng.
Rất nhanh sau đó, ánh mắt cô bị thu hút bởi một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt sâu trong góc tủ. Chiếc hộp bé xíu, trông giống như hộp đựng nhẫn ở thời hiện đại. Cô tò mò cầm lên tay, cởi giày trèo lên giường sưởi rồi mở nắp ra xem.
Nhìn rõ vật phẩm bên trong, cô càng thêm khó hiểu. Nằm chính giữa chiếc hộp là một miếng ngọc phỉ thúy màu đỏ rực rỡ được chạm khắc hình hoa mai tinh xảo. Miếng hồng phỉ ấy đỏ tươi như huyết bồ câu đông đặc, sắc màu nồng nàn ướt át nhưng lại trong suốt như băng, dường như có thể lờ mờ nhìn thấy một sợi tơ vàng đang lượn lờ sâu bên trong lòng ngọc.
Chắc hẳn cả nhà Đào Đại Hà còn chẳng biết phỉ thúy cũng có màu đỏ, nếu không thì món đồ này khó mà đòi lại được, thời buổi này những thứ quý giá như vậy chẳng ai dám để lộ ra ngoài ánh sáng.
Chỉ là món đồ này sao càng nhìn lại càng thấy quen mắt. Cô khẽ động tâm niệm, lật cổ tay lên để lộ vết bớt hình hoa mai trên da thịt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa miếng hồng phỉ và cổ tay mấy lần, càng nhìn càng thấy giống hệt nhau, ngay cả kích thước dường như cũng chẳng sai lệch chút nào.
Cô đặt miếng ngọc phỉ thúy áp khít lên vết bớt để nhìn cho kỹ, hai thứ vừa vặn khớp nối không một kẽ hở. Giây tiếp theo, miếng hồng phỉ hình hoa mai bỗng chốc biến mất ngay trước mắt cô. Đột nhiên trước mắt tối sầm lại, khi nhìn rõ thì cô đã thấy mình đang đứng giữa một bãi đất trống, xung quanh sương mù trắng xóa bao phủ mịt mù.
Đã từng trải qua chuyện xuyên không trọng sinh nên cô cũng chẳng quá kinh ngạc trước cảnh tượng này.
Cô chớp chớp mắt, làn sương mù bốn phía dần tan biến, cảnh tượng trước mắt hiện ra vô cùng rõ nét.
Một mảnh đất đen màu mỡ trải dài dưới chân, đất xốp ẩm ướt như thể chỉ cần nắm một vốc là có thể bóp ra dầu. Cách đó không xa, một cây mai to lớn kiêu hãnh bung nở rực rỡ, những cánh hoa đỏ thắm khẽ khàng rơi rụng. Dưới gốc cây, một dòng suối trong veo êm ả lượn quanh, trên mặt nước lãng đãng làn khói mỏng thoang thoảng hương hoa mai thanh nhã, mỗi nhịp thở đều có thể cảm nhận được luồng linh khí trong lành mát rượi thấm đẫm tâm can.
Cách dòng suối không xa có một gian nhà kho trông vừa lạ lẫm lại vừa hài hòa. Đó là một căn nhà cấp bốn xây bằng gạch xanh ngói xám, khoen đồng trên cánh cửa gỗ được lau chùi sáng bóng. Thoạt nhìn trông giống như kho chứa lương thực thường thấy ở nông thôn, nhưng lại mang đến cho cô một cảm giác thân thuộc đến kỳ lạ.
Đẩy cánh cửa gỗ dày nặng ra, cảnh tượng bên trong khiến cô sững sờ chết lặng tại chỗ. Kê sát tường là ba chiếc kệ để đồ bằng kim loại mà cô không thể quen thuộc hơn, đó rõ ràng là những chiếc kệ do chính cô đặt làm riêng ở kiếp trước để tiện phân loại đồ đạc!
Trên chiếc kệ ngoài cùng bên trái được xếp ngay ngắn đủ loại thức ăn và đồ ăn vặt: mì ăn liền, lẩu tự sôi, bún ốc Liễu Châu, gạo trắng, bột mì, đủ loại thịt cá rau củ, nước giải khát, sữa tươi, nguyên liệu nấu ăn lặt vặt cùng đủ loại trái cây cô yêu thích...
Kệ ở giữa chứa toàn đồ dùng sinh hoạt hàng ngày: băng vệ sinh, kem đánh răng, dầu gội, sữa tắm, mỹ phẩm dưỡng da, cùng một số quần áo bốn mùa, đồ lót, chăn ga gối đệm...
Chiếc kệ lớn nhất bên phải thì bày biện đủ thứ đồ dùng cá nhân linh tinh của cô: những cuốn sách chuyên ngành đủ mọi lĩnh vực cô từng đọc qua rồi tùy tiện ném vào, dù sao cô cũng là một thiên tài toàn năng; một bộ kim châm bằng vàng đã lâu không dùng tới, cô vốn chỉ có hứng thú với y thuật chứ chí hướng không đặt ở đó, ngặt nỗi thiên phú quá cao, đến khi học hết cả Trung y lẫn Tây y không còn gì để học nữa thì bộ kim châm đành phải cất xó; lại có những món đồ thủ công nhỏ xinh do chính tay cô ngẫu hứng làm ra, làm xong tiếc không nỡ vứt nên cất hết vào đây; cùng vô số công cụ và vật dụng linh tinh khác. Kiếp trước mỗi lần ra khỏi căn cứ nghiên cứu rất lâu mới có một dịp, nên hễ đi dạo phố là cô mua sắm đủ thứ, bất kể có dùng tới hay không, phòng khi cần dùng đến. Với tâm lý đó, số lượng và chủng loại đồ đạc trong kho của cô chẳng khác nào một đại siêu thị cỡ lớn.
Bên cạnh kệ đồ còn đặt chiếc ghế lười bập bẽnh mà cô yêu thích nhất, trên tay vịn vẫn còn vắt chiếc chăn lông san hô mềm mại quen thuộc. Khi mua chiếc chăn này cô thích mê tơi nên đã mua thêm một bộ dự phòng.
Cô đưa tay khẽ vuốt qua mặt kệ, đầu ngón tay truyền lại cảm giác kim loại lành lạnh quen thuộc. Mọi thứ chân thực đến khó tin, kho chứa đồ nhỏ ở kiếp trước của cô cứ thế được mang trọn vẹn vào không gian kỳ bí này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)