Đào Tô lúc này mới hài lòng, lấy ra mấy quả cà chua và dưa chuột vừa hái ngày hôm qua đưa cho anh, để anh lúc rảnh rỗi ở nhà có cái ăn vặt như hoa quả. Trong không gian tùy thân có sẵn trái cây, nhưng cô không có cách nào lấy ra một cách danh chính ngôn thuận.
Đến huyện thành, Đào Tô lập tức cải trang rồi đi thẳng tới chợ đen. Người canh gác ở cổng chợ đen đã nhận được lệnh từ trước, vừa nhìn thấy cô liền không nói hai lời, dẫn ngay tới gặp anh Quan.
Mẹ anh Quan sau khi uống mấy thang thuốc thì bệnh tình đã chuyển biến tốt rõ rệt, sắc mặt hồng hào hơn rất nhiều, có thể ngủ một mạch tới sáng. Con người một khi ngủ ngon giấc thì tinh thần tự khắc sẽ phấn chấn. Hai ngày nay bà cụ thậm chí đã có thể tự bước xuống giường sưởi, nấu nướng vài món đơn giản. Chỉ là người vẫn còn gầy gò, điều này trong một sớm một chiều chưa thể bồi bổ lại ngay được, cần phải có thời gian.
Anh Quan hiện tại đối với y thuật của Đào Tô bội phục đến mức sát đất, ngày nào cũng ngóng trông cô đến khám lại cho mẹ mình để có dịp cảm tạ tử tế.
Thế nên vừa thấy đàn em dẫn Đào Tô tới, anh ta nhiệt tình đón cô vào cửa, trực tiếp đưa Đào Tô về nhà mình.
“Đã khỏi hẳn rồi nên không cần uống thuốc nữa. Lát nữa tôi sẽ viết cho anh một phương thuốc thực bổ dưỡng khí huyết, có thể dùng lâu dài.” Đào Tô mỉm cười nói.
“Cảm ơn, cảm ơn thần y!” Mẹ Quan rối rít cảm ơn, định đứng dậy cúi đầu vái lạy Đào Tô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

