Đám đàn em đã chuẩn bị xong xuôi toàn bộ những thứ Đào Tô yêu cầu, các loại hạt giống lương thực mỗi thứ một gói nhỏ, hạt giống rau củ cũng được bọc cẩn thận bằng giấy da bò, tên gọi các thứ đều được ghi chú rõ ràng rành mạch. Điều khiến Đào Tô mừng rỡ khôn xiết là lại có cả một gói hạt giống dâu tây, nghĩ đến hương vị thơm thơm ngọt ngọt của dâu tây, nước miếng trong miệng cô cứ ứa ra không ngừng.
Đào Tô vô cùng hài lòng, giọng điệu cũng có phần phấn khởi hơn một chút, nói: “Tốt quá, nếu có loại hạt giống nào khác thì anh để ý giúp tôi nhé.”
Anh Quan rất biết điều cho tất cả đàn em lui ra ngoài, lúc này mới nói: “Được, số hạt giống này là tôi tặng cậu.”
Anh ta đẩy một cọc tiền tới trước mặt Đào Tô, nói: “Đây là tiền mua đồ của cậu.”
Sau đó anh ta lại lấy ra một cọc tiền có độ dày tương đương, đẩy tới trước mặt Đào Tô: “Còn đây là tiền khám bệnh.”
Đào Tô liếc mắt nhìn qua, áng chừng khoảng một nghìn đồng. Cô lắc đầu, đẩy cọc tiền khám bệnh trở lại: “Không cần đâu anh cũng đã giúp tôi rồi.”
Anh Quan nhìn thẳng vào mắt cô một lát rồi mới nói: “Được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
