Nói xong, bà quay người vào trong, pha cho Đào Tô một bát nước đường đỏ thật đặc, lại lấy ra hai chiếc bánh quy đào mà con trai cả biếu hai ông bà, không nói không rằng nhét thẳng vào tay cô: “Tiểu Tô, cháu ăn chút gì lót dạ đi, bác gái đi hầm gà cho cháu ăn.” Đứa trẻ tội nghiệp, mới có mấy ngày thôi mà đã bị hành hạ ra nông nỗi này.
Đợi khi bà và Đào Tô vào trong nhà rồi, bác cả Đào Tư Tề mới nhìn bố mình hỏi: “Bố, bố xem chuyện này tính sao đây?”
Ông cả Đào Đại Giang rút chiếc tẩu thuốc giắt sau thắt lưng ra, dùng ngón tay cái đầy vết chai sần từng chút từng chút ấn chặt sợi thuốc lá vào trong nõ tẩu, cho đến khi nén thật chắc mới quẹt một que diêm châm lửa, rít mạnh một hơi rồi mới nói: “Trước tiên cứ ra trạm y tế gọi bác sĩ lại đây khám vết thương cho con bé đã.”
Bác cả kinh ngạc nhìn bố mình: “Thế thì cả làng đều biết hết đấy bố.”
Ông cả cúi đầu rít thuốc, không nói thêm lời nào nữa.
Bác cả hiểu rõ thái độ của bố mình, lại bảo Thiết Trụ chạy đi một chuyến.
Bác sĩ trong làng y thuật tuy không xuất sắc lắm nhưng lại rất quen tay trong việc chữa trị ngoại thương, dù sao ở nông thôn mọi người làm việc đồng áng, va quẹt trầy xước là chuyện không thể tránh khỏi.
Khi nhìn thấy những vết thương trên tay và chân của Đào Tô, trong lòng ông thầm mắng nhà họ Đào ăn ở thất đức. Lúc con bé này mới về ông có nhìn thấy, mặt mũi xinh xắn trắng trẻo như ngọc, phải tàn nhẫn đến mức nào mới có thể ra tay độc ác như vậy.
Ông nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được, đưa cho đại đội trưởng một ít cồn thuốc sát trùng rồi nói: “Vết thương của con bé nhìn qua là biết không phải bị đánh một hai ngày đâu. Giờ trời nóng, rất dễ bị nhiễm trùng, phải chăm sóc cẩn thận đấy. Đại đội trưởng à, không phải tôi nhiều lời đâu, nhưng dù thế nào cũng không thể đánh đứa trẻ ra nông nỗi này được. Than ôi, chuyện này mà để bố mẹ con bé biết được thì không biết đau lòng đến mức nào nữa.”
“Vâng, vâng.” Bác cả móc ra hai hào nhét vào tay bác sĩ, rồi đứng dậy tiễn người ra cửa.
Ông cả Đào Đại Giang cứ rít thuốc lào sòng sọc, cả gương mặt chìm trong làn khói thuốc mờ ảo, không nhìn rõ biểu cảm. Chẳng hiểu sao, bác cả cứ cảm thấy bố mình lúc này giống như một ngọn núi lửa sắp sửa phun trào, sợ đến mức không dám hé răng nửa lời, chỉ sợ lỡ miệng nói sai điều gì lại chọc giận ông cụ. Chiếc tẩu thuốc của bố ông mà gõ vào người thì đau thấu tận xương tủy.
Hút xong một cối thuốc, ông cụ mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, gõ “cốp cốp” chiếc tẩu vào đế giày hai cái rồi nói: “Tối nay đi gọi chú ba chú tư của anh sang đây, ngày mai dẫn con bé Tô đi đòi lại đồ.”
“Vâng ạ.” Bác cả vội vàng đáp lời.
Bữa tối bác gái nấu vô cùng thịnh soạn: gà hầm khoai tây, trứng hấp, tóp mỡ xào cải thảo thu ăn kèm với dưa củ cải mới muối, món chính là cơm trộn hai loại gạo.
“Tiểu Tô, lại đây ăn đùi gà đi cháu.” Bác gái vội vàng gắp cả hai chiếc đùi gà vào bát của Đào Tô.
Đào Tô ôm lấy bát, gắp một chiếc đùi gà bỏ vào bát của Thiết Trụ đang nhìn thòm thèm bên cạnh. Thời buổi này cả năm trời chẳng mấy ai được ăn vài bữa thịt, nhà bác cả điều kiện thuộc dạng khá giả trong làng rồi mà cũng chỉ có dịp lễ tết mới được ăn một mâm cơm tươm tất như thế này.
“Đừng cho nó, cháu ăn đi, tẩm bổ cho lại người.” Ông cả lại gắp chiếc đùi gà trả về bát của Đào Tô.
Đào Tô bướng bỉnh gắp lại đùi gà vào bát Thiết Trụ, rồi lấy tay che miệng bát của mình lại, thái độ vô cùng dứt khoát.
Ông cụ Bạch đã dặn dò rất kỹ về tình trạng của Đào Tô, người nhà họ Đào biết tính cô một khi đã nhận định việc gì thì nhất định phải làm cho bằng được, đành phải chiều theo ý cô. Trong lòng mọi người lại cảm thấy vô cùng an ủi, con bé tuổi còn nhỏ lại ít nói, nhưng trong lòng sáng như gương, hiểu chuyện đến mức khiến người ta xót xa.
“Cho cháu thì cháu cứ ăn đi.” Ông cả bảo Thiết Trụ.
Đào Tô lúc này mới bỏ tay khỏi bát, lẳng lặng bắt đầu cắm cúi ăn cơm.
Cơ thể này đã lâu lắm rồi chưa được ăn một bữa no nê chứ đừng nói đến chuyện ăn thịt. Ở nhà Đào Đại Hà, thịt và lương thực tinh tuyệt đối không cho cô đụng vào, chỉ cho cô ăn bánh bao bột thô. Ban đầu cô nuốt không trôi lại bị bỏ đói mấy ngày đến mức hoa mắt chóng mặt, không còn cách nào khác mới phải cắn răng nuốt xuống. Bà nội cô còn híp đôi mắt tam giác ti hí lại, đắc ý vênh váo nói: “Đấy là do chưa đủ đói thôi, nhìn xem chẳng phải nuốt trôi rồi đó sao!”
Suốt bữa cơm, chỉ có Đào Tô và Thiết Trụ là ăn ngon lành, ba người lớn nhìn dáng vẻ ăn uống của cô mà vừa xót xa vừa nghẹn ngào trong lòng, miếng thịt nuốt cũng không trôi.
Ăn xong, bác gái đun nước cho Đào Tô đi tắm, lại tìm cho cô bộ quần áo trước kia con gái bà từng mặc ở nhà rồi nói: “Tiểu Tô, quần áo này là của chị họ cháu, đều giặt sạch sẽ cả rồi, cháu mặc tạm nhé.”
Đào Tô gật đầu đồng ý. Tắm rửa xong thay quần áo mới, tóc lau khô được một nửa thì bác gái lại bước vào, lấy một chiếc khăn bông mới tiếp tục lau tóc cho cô.
Bác cả thì đã sang nhà ông ba Đào và ông tư Đào để gọi người.
Khi mọi người đã đông đủ, kẻ ngồi người đứng chật kín gian nhà chính của nhà ông cả. Dọc đường đi bác cả đã giải thích rõ tình hình cho bọn họ, lúc này nhìn Đào Tô, cảm xúc của ai nấy đều vô cùng phức tạp.
“Anh cả anh nói đi, tính thế nào, chúng em đều nghe theo anh.” Ông ba Đào lên tiếng trước.
“Đúng đấy, anh cả.” Ông tư Đào cũng bày tỏ thái độ.
Ông cả nhìn Đào Tô đang ngồi co ro trong góc, cô bé vừa mới dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng tươm tất, đôi mắt to tròn chớp chớp. Ông bất giác hạ thấp giọng hỏi: “Cháu Tô, cháu muốn giải quyết thế nào?”
Ồ, lại đến lúc mình phải thể hiện rồi. Đào Tô cúi đầu giả vờ suy nghĩ một lát rồi mới ngẩng lên, kiên định nói: “Lấy lại! Tự ở!”
“Ý cháu là cháu muốn đòi lại đồ đạc của mình, rồi dọn ra ở một mình sao?” Bác cả kinh ngạc hỏi.
“Vâng.” Đào Tô gật đầu.
“Không được, một đứa con gái nhỏ như cháu ở một mình không an toàn đâu!” Bác cả nói.
Đào Tô không chớp mắt nhìn ông, ánh mắt kiên định, lặp lại lần nữa: “Tự ở!”
Mọi người trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, quả nhiên vẫn là ông ngoại hiểu rõ cháu gái mình nhất. Chắc chắn ông cụ đã lường trước sẽ có ngày hôm nay, nên từ lúc có ý định thu xếp cho con bé về đây, ông đã tìm mọi cách mua một mảnh đất trong làng, xây ba gian nhà ngói khang trang, tường rào đắp cao vút, nói là phòng khi con bé muốn ở riêng thì cứ để nó dọn ra đó ở, người nhà chỉ cần thường xuyên trông nom giúp là được.
“Cháu Tô, cháu định đoạn tuyệt quan hệ với ông bà nội cháu thật à?” Ông ba Đào hỏi.
Nhà họ Đào ở đại đội sản xuất Hồng Tinh chỉ có mấy anh em bọn họ, cuộc sống ngày càng khấm khá lên cũng nhờ anh em biết đồng lòng như một sợi dây thừng bện chặt. Tuy nhà lão hai làm ăn không ra gì, nhưng cũng không nỡ gạt ông ta ra ngoài rìa.
“Đoạn tuyệt quan hệ!” Đào Tô ném ra một quả bom.
“Cháu à, không đến mức đấy đâu!” Ông tư Đào vội vàng nói.
“Gả cho Trương Bảo Quốc.” Đào Tô tủi thân chỉ chỉ vào mình, nước mắt lại bắt đầu rơi lã chã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



