Thiết Trụ ở nhà một mình, thấy bà nội và cô ruột xinh đẹp bước vào cửa liền chạy lạch bạch tới, dừng lại cách Đào Tô chừng một mét, rụt rè cất tiếng gọi: “Cô ạ.”
Bác gái bật cười nhìn cậu bé: “Cái thằng ranh này, có cô một cái là quẳng bà nội ra sau đầu ngay.”
Đào Tô xoa đầu cậu bé, đặt gùi xuống rồi nhét cả bánh bông lan cùng kẹo hoa quả vào tay thằng bé.
Thiết Trụ tròn mắt kinh ngạc, cảm thấy mình như vừa trúng phải một món hời từ trên trời rơi xuống. Trước đây cậu bé cũng từng được ăn bánh bông lan và kẹo hoa quả, nhưng toàn là do bà nội hoặc mẹ chia cho một hai cái, chưa từng có ai hào phóng cho nguyên cả gói như cô thế này. Trong lòng cậu bé càng thêm kiên định, sau này nhất quyết phải đi theo cô, cô thực sự quá đỉnh rồi.
Bác gái vội vàng bước tới giật đồ lại, đưa cho Thiết Trụ một miếng bánh bông lan và hai viên kẹo: “Bà cất đi cho cháu ăn dần, ăn nhiều sâu răng đấy.”
Kẹo vừa tới tay đã bay mất, Thiết Trụ mếu máo muốn khóc.
May mà bà nội như sực nhớ ra điều gì, quay sang bảo cậu bé: “Ăn ít thôi, để bụng tối nay còn ăn bánh bao thịt to mua từ tiệm cơm về, đợi ông nội và cụ về rồi cùng ăn.”
Thiết Trụ lập tức tan biến mọi đau buồn, lại bắt đầu háo hức mong chờ.
Bác gái quay sang hỏi Đào Tô: “Tiểu Tô, tối nay mình ăn bánh bao được không, bác nấu thêm chút canh, làm thêm đĩa khoai tây thái sợi trộn chua ngọt với dưa muối của bác nữa nhé.”
Thế này ở nông thôn đã được coi là một bữa tối vô cùng thịnh soạn rồi, ngoài dịp Tết ra thì mấy ai nỡ làm bánh bao nhân thịt mà ăn cơ chứ.
“Được ạ.” Đào Tô sảng khoái đáp lời.
Bác gái đi vào bếp nấu cháo, sợ Đào Tô ăn không quen cháo ngô xay nên bà còn độn thêm một ít gạo trắng, nấu thành nồi cháo sánh mịn, để nguội chờ mọi người đi làm đồng về là vừa vặn có thể ăn.
Thiết Trụ cứ quấn lấy bên cạnh Đào Tô líu la líu lo.
Bác cả dắt xe đạp về tới nhà, trong lồng ngực còn ôm một chú chó vàng con gầy trơ cả xương.
Thiết Trụ chẳng màng gì khác, lao ngay tới đòi ôm chú chó nhỏ.
Bác cả vội đặt chú chó xuống đất, Đào Tô liền cầm lấy mẩu bánh ngô do bác gái đưa đem cho nó ăn. Chú chó con dần bớt sợ hãi, ngấu nghiến ăn sạch mẩu bánh ngô, uống thêm chút nước rồi ngoan ngoãn quẩn quanh bên chân Đào Tô.
Bác gái đứng nhìn một lát, thấy chú chó nhỏ đã quen với Đào Tô và Thiết Trụ mới quay sang hỏi bác cả: “Bế về nhanh thế, lấy cái gì đổi vậy ông?”
Bác cả dựng chân chống xe đạp: “Haiz, đổi chác gì đâu, chẳng tốn thứ gì cả. Nhà người ta vốn nuôi không nổi nữa, tự tay nuôi từ bé nên không nỡ thịt, mình không xin thì nó cũng chết đói. Nghe bảo mình muốn nuôi, họ mừng rỡ tặng luôn cho mình đấy.”
Bác gái im lặng một thoáng: “Được rồi, Tiểu Tô cứ nuôi cẩn thận, theo được con bé cũng coi như số nó có phúc.”
Mấy người Đào Tô đứng ở sân trò chuyện, đợi ông cả về là bắt đầu dọn bàn ăn cơm.
Nhìn những chiếc bánh bao nhân thịt to tướng trên bàn, bác cả nuốt nước miếng ừng ực. Khi nghe bảo là do Đào Tô mua rồi nằng nặc mang sang, lại còn đem cả thịt với bao nhiêu thứ khác, ông bất đắc dĩ nói: “Bé Tô à, sau này đừng mang sang nữa, giữ lại mà tự ăn. Không là bác cả giận đấy nhé.”
Đào Tô đành phải vâng dạ. Cô không có ý nghĩ gì phức tạp, chỉ là thấy gia đình ông cả đối xử tốt với mình nên cô cũng muốn đáp lại, không ngờ lại khiến người lớn cảm thấy gánh nặng. Chung quy cũng là vì người nhà ông cả đều có phẩm chất tốt, thương yêu cô như con cháu trong nhà nên không muốn chiếm chút lợi lộc nào của cô.
Từ chối thì từ chối, nhưng bánh bao quả thực rất ngon. Ông cả và bác cả mỗi người ăn hai cái, bác gái một cái, Đào Tô cùng Thiết Trụ chia nhau một cái. Bác gái định gắp thêm cho cô một cái nữa nhưng cô nhận lấy rồi bẻ đôi đưa cho Thiết Trụ một nửa. Bánh bao ở miền Bắc gói to quá, một cái cô ăn không hết.
Ăn cơm xong, bác gái lấy ra mấy chiếc túi vải nhỏ đựng một ít gạo, bột mì và ngũ cốc thô như bột ngô, bột cao lương, lại gom thêm mười mấy quả trứng gà, dắt theo chú chó nhỏ đưa Đào Tô về tận nhà. Đào Tô đòi gửi tiền nhưng bác gái nhất quyết không chịu nhận, còn dọa sẽ trả lại tiền bánh bao và thịt cho cô, Đào Tô đành phải thôi. Nghĩ lại chuyện ngày rộng tháng dài, cũng không cần phải tính toán quá rạch ròi.
Về đến nhà, Đào Tô đổ nước vào nồi trước, ôm một ít củi khô vào, nhớ lại từng bước nhóm lửa mà bác gái vừa dạy rồi châm lửa, định bụng đun nước tắm rửa. Cả cô và chú chó đều phải tắm sạch sẽ.
Nghĩ đến bộ dạng gầy trơ xương tội nghiệp của chú chó, cô lấy ra một khúc xương ống to mua hồi ban ngày ném cho nó. Tuy chẳng có mấy thịt nhưng con chó vẫn gặm lấy gặm để vô cùng vui sướng, cái đuôi ngoáy tít như chong chóng.
Củi khô nổ lách tách trong bếp lò đất, Đào Tô ngồi xổm trước bệ bếp, mồ hôi rịn ra lấm tấm trên trán.
“Haiz, đến cái bếp ga cũng không có!” Cô cằn nhằn, trong lòng có chút nhớ nhung cuộc sống tiện nghi đủ đầy ở thời hiện đại. Trong lúc thất thần, ngón tay cô chẳng may quẹt phải cạnh một thanh củi gồ ghề.
“Xì...” Một cơn đau nhói truyền đến từ đầu ngón tay, cô giật phắt tay lại. Một cái dằm gỗ nhỏ xíu đã cắm sâu vào đầu ngón tay trỏ. Cô vội lấy móng tay bấm vào để rút ra, kết quả càng đau hơn.
Cô tức tối đá văng thanh củi dưới đất, rồi lại ngồi xổm xuống, cẩn thận nhặt một thanh củi khác lên. Lần này cô đã khôn ra, đeo đôi găng tay vải thô mà bác gái đã chuẩn bị sẵn, vụng về điều chỉnh lại vị trí thanh củi trong bếp.
“Phải tìm một người tới giúp mình mới được.” Đào Tô lẩm bẩm tự tính toán xem trong thôn có ai thích hợp để thuê làm “chân nhóm lửa” cho mình không.
Đào Tô ấn nó vào trong chậu nước, lấy ra một chai sữa tắm hương chanh từ trong không gian tùy thân, kỳ cọ khắp người nó tới ba lần thì nước mới trong được. Lần giặt đầu tiên nước đen ngòm, đáy chậu lắng một lớp bùn dày cộm, Đào Tô nhìn mà suýt muốn vứt luôn con chó đi. Không yên tâm, cô tắm thêm cho nó hai lần nữa mới vớt chó con ra, dùng một chiếc khăn tắm lớn lau khô người cho nó rồi thả nó tự chơi ngoài sân, bản thân cũng đi tắm rửa.
Nước tắm của cô cũng pha thêm một chút nước linh tuyền. Những vết bầm tím do bị đánh trên người cô hôm nay đã mờ đi rất nhiều, dùng thêm vài lần nữa chắc chắn sẽ biến mất hoàn toàn. Nước linh tuyền quả thực vô cùng thần kỳ, lần trước uống xong cô cảm thấy thể chất tốt lên trông thấy. Sự suy nhược ban đầu của cơ thể này đã hoàn toàn biến mất, cả thể lực lẫn tinh thần đều sung mãn hơn hẳn.
Tắm rửa xong xuôi, cô đóng chặt toàn bộ cửa sổ và cửa chính, để chú chó con ở ngoài sân ngủ trong ổ chó. Đào Tô mặc bộ đồ ngủ, thổi tắt ngọn đèn dầu rồi trèo lên giường sưởi, lách mình bước vào không gian tùy thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
