Hai người đàn ông bước ra khỏi tiệm cơm, đi vào một con ngõ khuất. Người đàn ông cẩn thận quan sát bốn phía trước sau hai lượt rồi mới khẽ gật đầu với chàng thanh niên.
Nét mặt chàng thanh niên trở nên nghiêm trọng: “Đội trưởng, cũng giống như mấy lần trước, nhóm của Nhị Dũng lại bị mất dấu rồi. Mấy tên đó hễ cứ chui vào rừng rậm theo dõi một đoạn là lại biến mất không để lại dấu vết.”
Gương mặt người đàn ông lạnh như băng không lộ chút cảm xúc, nhưng chàng thanh niên hiểu rất rõ, tâm trạng của Đội trưởng lúc này đang vô cùng tồi tệ. Cậu ta nín thở không dám thở mạnh, cẩn thận từng li từng tí nhìn người đàn ông.
Hồi lâu sau, người đàn ông mới mở miệng: “Đi lùng sục trong các cánh rừng gần mấy đại đội xung quanh, đặc biệt là đại đội Hồng Tinh. Mục tiêu của chúng nằm ở đó, nơi ẩn nấp chắc chắn sẽ không cách quá xa đâu.”
“Rõ!” Chàng thanh niên nghiêm giọng đáp.
Bàn bạc xong hai người liền tách nhau ra, chàng thanh niên đi thông báo cho những người khác, còn người đàn ông thì khẽ lắc mình một cái, bóng dáng lập tức biến mất ở cuối con ngõ.
Đào Tô nhìn hai người đàn ông nhanh chóng thoát khỏi hai ả Trần Lan và Dương Nguyệt liền bật cười khẽ một tiếng vô cùng trào phúng. Phớt lờ ánh mắt oán độc của hai ả, cô đợi bác gái cả ăn gần xong rồi mới đứng dậy đi ra ô cửa sổ mua thêm tám chiếc bánh bao nhân thịt, cứ hai chiếc gói làm một phần, cẩn thận đặt lên trên cùng của chiếc gùi.
Sau bữa ăn no nê, bác gái cả quét sạch toàn bộ đồ ăn trên bàn, bụng căng tròn đến mức lúc bước ra khỏi cửa suýt nữa phải vịn vào khung cửa.
Đào Tô đành bất đắc dĩ đỡ lấy tay bà, hai người cùng nhau bước về phía chiếc xe bò.
Bác gái cả cảm thấy mình ăn no quá mức có chút mất mặt, liền cố gắng vớt vát lại hình tượng: “Ăn cơm bên ngoài là nhất định phải ăn cho kỳ hết, không được lãng phí lương thực, để cái loại tiểu nhân như Trần Lan nhìn thấy là lại đi tố cáo cho xem.”
Trần Lan: “...”
*Bác gái Vương Quế Hoa vợ Đại đội trưởng ơi là bác gái, tôi vẫn còn đang đứng lù lù ở đây này, tôi nghe thấy hết đấy nhé! Bác có muốn nói xấu thì ít nhất cũng bước ra khỏi cửa đi xa xa một chút rồi hẵng nói chứ!*
Bác gái cả tỏ rõ thái độ: *Bà đây chính là cố tình nói cho mày nghe đấy!*
Bác Triệu đánh xe lúc này đang ngồi xổm hút thuốc lá sợi dưới bóng râm của một gốc cây lớn. Hai chân bác dang ra hình chữ bát, thân hình gầy gò co ro lại thành một cục, miệng bập bập nõ điếu thuốc lá, làn khói mờ ảo bao phủ lấy gương mặt bác, lờ mờ nhìn thấy làn da ngăm đen cùng những nếp nhăn chằng chịt hằn sâu trên mặt.
Cả người bác trong mắt Đào Tô như bị bao bọc bởi một nỗi cô đơn quạnh quẽ vô bờ bến. Một cảm giác chua xót bỗng dâng lên trong lòng Đào Tô, cô lấy hai chiếc bánh bao nóng hổi ra, chạy nhanh tới trước mặt bác Triệu, cất giọng thật to: “Bác Triệu, ăn đi ạ!”
Bác Triệu có chút bất ngờ. Buổi trưa bác quả thực chưa ăn gì cả, thường ngày mỗi lần đánh xe lên thị trấn bác đều nhịn bữa trưa này. Bác không ngờ cô bé này lại tinh tế để ý thấy bác chưa ăn cơm.
Bác Triệu nở nụ cười hiền từ: “Bác không đói đâu, bé Tô cứ giữ lấy mà ăn.” Vì thấy Đào Tô nói năng chưa được lưu loát nên bác vẫn dỗ dành cô như một đứa trẻ con.
Đào Tô bướng bỉnh đưa hai chiếc bánh bao ra trước mặt bác, mặc cho bác Triệu từ chối thế nào cô cũng quyết không thu tay về.
Kim đồng hồ trên tháp chuông ở quảng trường đã điểm đúng hai giờ chiều, ngoại trừ Trần Lan và Dương Nguyệt ra thì tất cả mọi người đều đã có mặt đông đủ. Cả xe người chờ mãi chẳng thấy hai ả đâu, ai nấy đều bắt đầu tỏ ra sốt ruột và bực bội.
“Bác Triệu ơi, đợi gần cả tiếng đồng hồ rồi, hai cô ả đó đi đâu rồi không biết, hay là chúng ta cứ đi trước đi, để mặc bọn họ tự tìm cách mà về.”
“Phải đấy, quy định là hai giờ chiều, mọi người sợ trễ giờ làm phiền người khác nên ai cũng tranh thủ đến sớm ngồi đợi. Có mỗi hai ả đó là đặc biệt, bắt tất cả mọi người phải ngồi chờ!”
“Chờ dăm ba phút thì thôi không nói làm gì, đằng này trễ hơn nửa tiếng rồi, về nhà còn phải lo nấu cơm tối nữa chứ.”
“Bác Triệu ơi đi thôi đi thôi, không cần quản bọn họ đâu, là do bọn họ không chịu về đúng giờ để đi xe, chẳng ai trách bác được đâu. Nếu họ dám gây chuyện thì tất cả chúng tôi đều có thể đứng ra làm chứng!”
Tâm trạng vui vẻ vì được ăn hai chiếc bánh bao thịt của bác Triệu lúc này đã bị phá hỏng hoàn toàn. Dù vậy, bác vẫn kiên nhẫn khuyên can mọi người: “Dù sao cũng là hai đồng chí nữ, nếu để họ đi bộ về thì trời tối mịt mất rồi, trên đường lỡ gặp phải chuyện bất trắc gì thì hỏng cả một đời người. Chúng ta đợi đến ba giờ nhé, nếu lúc đó vẫn chưa tới thì chúng ta đi, được không bà con?”
Mọi người nghe bác nói có lý nên cũng không nỡ thúc giục thêm nữa, chỉ là miệng không ngừng lẩm bẩm chửi đổng.
Đào Tô cũng cảm thấy bực mình, kiếp trước chưa từng có ai dám bắt cô phải chờ đợi lâu đến thế này. Nhưng cô cũng hiểu bác Triệu nói rất đúng, dẫu cô có chán ghét hai ả này đến đâu thì cũng chưa tới mức mong muốn họ gặp phải tai nạn nguy hiểm. Lúc này cô chỉ đành cùng mọi người kiên nhẫn chờ đợi hai người phụ nữ đáng ghét kia, trong lòng thầm tính toán hay là mua lấy một chiếc xe đạp đi cho tiện. Cơ mà cô lại chưa biết đi xe đạp, nhưng không sao, có thể mượn xe của nhà bác cả để tập trước, học được rồi tự mình mua một chiếc thì sau này đi lại sẽ thuận tiện hơn nhiều, lúc nào cũng nên có một phương tiện đi lại của riêng mình mới được.
Mãi đến gần ba giờ chiều, Dương Nguyệt và Trần Lan mới đủng đỉnh xuất hiện. Đối mặt với những ánh mắt lên án gay gắt của mọi người trên xe, Dương Nguyệt lập tức trưng ra bộ mặt đáng thương mở lời trước: “Xin lỗi mọi người, chúng cháu mải mê nên quên mất giờ giấc.”
Lập tức có người bực tức quát lên: “Các cô là lần đầu tiên lên thị trấn à mà còn quên cả giờ giấc? Sao các cô không quên ăn cơm luôn đi!”
“Cháu... cháu...” Dương Nguyệt chẳng giải thích được gì, chỉ biết tiếp tục giở trò giả vờ đáng thương.
Một bà thím trên xe đảo mắt khinh bỉ: “Thu lại cái trò diễn kịch của cô đi! Ở đây chẳng có anh chàng nào đâu, diễn cho ai xem chứ!”
Trần Lan khó chịu cãi lại: “Chẳng phải chỉ là chờ có một lát thôi sao? Có cần phải làm quá lên như thế không!”
Bác gái cả liền mắng: “Đấy mà là một lát à? Đấy là mười mấy con người chúng tôi phải ngồi chôn chân đợi hai cô suốt gần một tiếng đồng hồ đấy! Cô chẳng có lấy một chút áy náy nào, lại còn coi như đó là điều hiển nhiên à, biết thế này lúc nãy chẳng thèm đợi các cô làm gì, để cho các cô tự đi bộ về cho sáng mắt ra!”
Trần Lan trợn tròn mắt: “Bà dám à! Bà làm thế là cô lập thanh niên trí thức chúng tôi, là phá hoại tinh thần đoàn kết nội bộ, tôi... tôi có thể đi kiện các người đấy!”
Đào Tô quay mặt đi chẳng buồn nhìn ả, sợ nhìn thêm một cái là mắt mình lộn ngược ra ngoài mất.
Bác Triệu trầm giọng quát: “Được rồi, đông đủ người rồi thì khởi hành thôi!”
Dương Nguyệt và Trần Lan còn chưa kịp trèo lên xe, Đào Tô đã duỗi thẳng hai chân ra chắn ngay lối lên phía trước. Phía bên này thành xe hơi thấp nên hai ả định trèo lên từ vị trí của cô.
Trần Lan cất giọng the thé châm chọc: “Đồng chí Đào, thu chân lại đi, chúng tôi muốn lên xe.”
Đào Tô liếc ả một cái, tựa đầu vào vai bác gái cả nhắm nghiền hai mắt lại: “Không thu được.”
Trần Lan the thé giọng: “Tại sao?”
“Tê chân rồi.” Đào Tô đáp.
Bác gái cả vội vàng bồi thêm một câu: “Tại ngồi đợi lâu quá đấy!”
Trần Lan đành phải quay sang mạn sườn xe, bảo một bà thím nhường chỗ cho mình. Bà thím kia liền đáp: “Không nhường được, không thấy cả xe người ta ngồi kín hết rồi à?”
Hai ả đi vòng quanh xe một lượt, mọi người trên xe được Đào Tô gợi ý liền ngồi im thin thít không nhúc nhích, thậm chí có người còn ngang nhiên duỗi thẳng chân ra chiếm hết khoảng trống ngay trước mắt hai ả.
Bọn họ đành hướng ánh mắt cầu cứu về phía bác Triệu. Lúc này bác Triệu đương nhiên không thể dỡ bỏ thể diện của Đào Tô được, bác giả vờ ho khan hai tiếng rồi bảo: “Chịu thôi, ai bảo hai cô đến muộn quá làm gì, hết chỗ ngồi rồi, hai cô chịu khó đi bộ theo sau xe mà về đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)