Editor: Hye Jin
“Được rồi, đi đi.” Thời Quý làm sao không biết con khỉ nhỏ nhà mình nhớ thương thanh mai trên núi: "Đường có trèo cây, ngọn cây có rắn, lấy gậy đứng ở dưới đập đập là được rồi."
"Vâng ạ!"
“Khanh Khanh.” Cao Hải Nguyệt ôm cái bụng to đi ra cửa, cầm cái giỏ tre cho Khanh Khanh: "Về sớm chút nha nháu, trễ trễ lợn rừng xuống núi tìm đồ ăn."
"Đã biết mợ nhỏ, mợ nhanh về phòng nghỉ ngơi đi ạ!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


