"Lâm Hạ cũng đang xoa bụng hồi tưởng lại cảm giác ăn no căng, cô cảm thấy dường như đã rất lâu rồi mình không được ăn no như vậy. Ở hiện đại cô vốn có tâm hồn ăn uống nhưng bình thường chẳng bao giờ dám ăn uống phóng túng đến thế mà chỉ dám ăn thật no khi muốn tự thưởng cho bản thân, nếu không chắc chắn cô sẽ biến mình thành một kẻ nặng tới hai trăm cân mất.
Nghe thấy cha Lâm tò mò hỏi chuyện, Lâm Hạ thản nhiên trả lời: "Nấu ăn ngon chứng tỏ con có thiên phú đấy ạ!"
Vương Diễm Mai cũng cảm thấy cô em chồng nấu ăn rất ngon. Suy cho cùng ở thời đại này, có ai nấu ăn mà nỡ bỏ nhiều dầu đến thế đâu, cô nhìn mà xót hết cả ruột. Ngon thì ngon thật đấy nhưng đúng là có chút phá gia chi tử.
Sau bữa cơm, ai cần nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi để buổi chiều còn phải đi làm.
Lâm Hạ nằm ườn trên ghế nhìn mẹ Lâm và Vương Diễm Mai dọn dẹp bàn ghế, cô hoàn toàn không muốn động đậy.
"Con mua quần áo gì thế, đưa mẹ xem nào?" Mẹ Lâm chợt nhớ ra con gái đi dạo cả buổi sáng, về chỉ thấy thịt chứ chẳng thấy quần áo đâu.
"Con mua vải ạ, đang để ở trong phòng ấy." Lâm Hạ lười động đậy, quần áo may sẵn vừa quê vừa đắt nên cô vẫn chọn mua vải.
Thấy con gái thật sự đã mua chứ không phải nói dối, mẹ Lâm mới bỏ qua cho cô rồi sực nhớ tới đối tượng xem mắt mà con dâu đã nhắc.
"Hôm nay Trưởng khoa của chị dâu con có giới thiệu cho nó một người, ngày mai con đi gặp thử xem sao?" Mẹ Lâm nhìn con gái đã khôi phục lại dáng vẻ lười biếng thì cũng thấy quen dần.
Lâm Hạ nghe thấy chuyện xem mắt thì chỉ cảm thấy sao mà nhanh thế, buổi sáng vừa bảo cô đi mua quần áo mà ngày mai đã phải đi xem mắt rồi sao?
"Người thế nào ạ? Gia cảnh ra sao?" Lâm Hạ lười biếng hỏi chị dâu, cứ hễ ăn no là cô lại thấy buồn ngủ.
Vương Diễm Mai liền kể tỉ mỉ từng chi tiết về người cháu trai của Trưởng khoa Lục.
Tiếng nói chuyện và tiếng làm việc bên tai cứ như một bản nhạc đưa đám, ý thức của Lâm Hạ dần tan biến nên không nghe rõ đoạn sau nói gì, cô chỉ lờ mờ nhớ đó là một quân nhân, gia đình điều kiện rất tốt, còn bao nhiêu tuổi thì không nhớ rõ.
Cô cảm thấy như vậy cũng tốt, gia cảnh tốt chứng tỏ những chuyện lông gà vỏ tỏi sẽ ít đi, còn quân nhân thì có nghĩa là cô có thể sống một mình, điều này rất tốt, thực sự rất tốt...
Vương Diễm Mai dọn dẹp xong bàn ghế và đã chuẩn bị sẵn tâm lý để khuyên nhủ em chồng, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy cô em chồng tựa vào ghế ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Cô thở dài trong lòng, vì chưa phân gia nên cô thật sự chẳng có cách nào với cô em chồng này cả.
Lâm Hạ đang nằm mơ, cô mơ thấy người đàn ông rất đẹp trai hồi sáng, người đàn ông đó đang nở một nụ cười cực kỳ lôi cuốn.
Một tiếng "rầm" vang lên làm Lâm Hạ giật mình tỉnh giấc, cô chợt mở mắt ra thì phát hiện mình đã ngủ quên trên ghế.
Trong nhà im ắng lạ thường, chỉ có tiếng ồn ào từ con ngõ nhỏ bên ngoài vọng vào.
Với cái thể chất bia đỡ đạn này của nguyên chủ, nếu đi ra ngoài xem náo nhiệt thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì, thế là Lâm Hạ ngoan ngoãn đi về phòng.
Nằm trên giường, cô không nhớ rõ trong mơ đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ người đàn ông rất đẹp trai kia cười khiến trái tim Lâm Hạ ngứa ngáy khôn nguôi.
=====
Lâm Hạ lăn một vòng trên giường rồi theo thói quen đưa tay sờ điện thoại ở đầu gối nhưng lại sờ vào khoảng không.
Không có điện thoại nên cũng chẳng xem được thời gian, Lâm Hạ thỏa mãn nằm trên giường không muốn động đậy, những ngày tháng tăng ca bận rộn dường như đã là chuyện của kiếp trước.
Ở kiếp trước kể từ sau khi bị bạn trai phản bội, cô dồn hết tâm trí vào công việc và chỉ muốn thoát khỏi cảnh nghèo khó. Sau này cô không phải là chưa từng yêu đương nhưng cuối cùng đều vì nhiều lý do mà chẳng đi đến đâu.
Về sau cô cũng dẹp luôn ý định kết hôn. Cô vốn không liên lạc nhiều với người mẹ đã tái giá, có một lần đi ăn cơm nhưng cuối cùng lại cãi vã một trận không vui nên từ đó cô chỉ liên lạc với mẹ qua điện thoại.
Đợi đến khi cô chia tay người bạn trai cuối cùng, mẹ cô bắt đầu cuống cuồng sắp xếp cho cô xem mắt đủ kiểu người.
Hầu hết đều là những người khó nói hết bằng lời, trước khi xuyên không nếu không phải vì mẹ khóc lóc cầu xin cô đi gặp mặt thì cô cũng sẽ không đi.
Nhắc đến xem mắt, lúc nãy khi đang mơ màng ngủ gật dường như cô có nghe thấy chị dâu nói gì đó về thông tin của đối tượng được giới thiệu, nhưng đoạn sau cô ngủ mất rồi nên chẳng nhớ đã nói những gì.
Ở thời đại này việc người mai mối giới thiệu để gặp mặt cũng chính là xem mắt ở hậu thế, Lâm Hạ cũng không hề phản cảm.
Hay là nhân lúc kiếp này còn trẻ cô cứ dứt khoát gả sớm cho xong, để tránh việc sau này tuổi lớn hơn một chút lại bắt đầu bị giục giã.
Lãnh đạo bệnh viện của chị dâu đã đích thân mở lời thì cũng nên nể mặt chị dâu một chút, kiểu xem mắt vì nể mặt này cô cũng đã trải qua không ít lần rồi.
Tìm một người thuận mắt rồi cùng nhau góp gạo thổi cơm chung thôi, sớm hay muộn thì cũng vậy cả.
Lâm Hạ vốn đã mất niềm tin vào đàn ông nên trong lòng thầm đưa ra quyết định.
Căn phòng này của cô không lớn, trước đây cô và chị gái ở chung một phòng, hai anh em nhà họ Lâm ngủ một phòng, sau khi hai người lần lượt kết hôn thì ngôi nhà được ngăn lại thành ba phòng.
Bố trí trong phòng rất đơn giản, gồm một chiếc giường, một chiếc bàn học nhỏ có ngăn kéo bên trên để sách giáo khoa cũ và một số cuốn sách của nguyên chủ, một chiếc tủ gỗ với một bên để trống để tiện lấy đồ còn một bên gắn gương. Gương không được rõ nét lắm nhưng vẫn có thể nhìn ra dung mạo diễm lệ của nguyên chủ.
Gương mặt trái xoan nhỏ nhắn chắc hẳn là được di truyền từ gen tốt của mẹ Lâm, đôi mắt đào hoa long lanh trông cực kỳ quyến rũ, hàng mi dày cong vút và trong đôi mắt như đang chứa đựng một làn nước mùa thu. Mỗi lần nhìn thấy ngoại hình của nguyên chủ là một lần Lâm Hạ cảm thấy say đắm.
Kiếp trước Lâm Hạ vốn đã rất xinh đẹp, sau khi trang điểm xong thì đúng là có thể so kè một chín một mười với nguyên chủ.
Nhìn thấy nhan sắc của nguyên chủ, cô hiểu tại sao mẹ Lâm lại không muốn con gái xuống nông thôn. Nếu không có năng lực và bệ đỡ thì việc sở hữu một vẻ ngoài quá xinh đẹp ngược lại chính là một điều bất hạnh.
Kiếp trước cô cũng vì xinh đẹp mà nhận được nhiều thuận lợi nhưng đồng thời cũng thu hút lũ sói đói, cũng may cô nhanh trí nên từ đó về sau trong công việc cô luôn dùng lớp trang điểm để che bớt hào quang, nhờ vậy mà cũng giảm bớt được rất nhiều sự dòm ngó.
Thêm vào đó, tình hình sau này sẽ chỉ ngày càng hỗn loạn hơn và hầu như không có nơi nào là không bị ảnh hưởng, làm sao để bình an vượt qua thời gian này mới chính là vấn đề.
Bây giờ là năm 1970, tình thế đang lúc nghiêm trọng nhất, theo lý mà nói thì tuổi của nguyên chủ nên đi học đại học, nếu không được thì học trung cấp cũng tốt.
Thế nhưng nguyên chủ lại mải mê đuổi theo đàn ông, cộng thêm việc các trường đại học tạm dừng giảng dạy nên cô càng không để tâm đến việc học hành, cuối cùng ngay cả cao đẳng cũng không thi đỗ.
Muốn học đại học ngoại trừ việc được Công Nông Binh đề cử ra thì chỉ có thể đợi đến khi kỳ thi đại học được khôi phục.
Nhưng ngay cả khi Lâm Hạ biết kỳ thi đại học sẽ khôi phục thì đó cũng là chuyện của mấy năm sau, cô cũng không thể đợi đến lúc đó được. Con đường tốt nhất chính là tìm một công việc, nhưng lúc này việc tuyển dụng cực kỳ khó khăn.
Tình hình sau này sẽ chỉ càng nghiêm trọng hơn, nếu cô vẫn không tìm được việc làm thì nói không chừng thật sự phải xuống nông thôn thật.
Cho dù cô có thi đậu vào làm việc đi chăng nữa thì cũng không chắc chắn sẽ có biến số gì xảy ra. Nhà họ Lâm ngoại trừ chị dâu thứ đang mang thai ở nhà không đi làm thì những người khác đều có công việc, đây cũng là lý do tại sao nhà họ Lâm lại rất nổi bật trong ngõ nhỏ và khiến người ta ghen tị.
Chuyện đại học tạm thời không cần nghĩ tới, công việc mà nguyên chủ vất vả mới có được trước đó cũng đã bị cô ta tự mình làm mất, vì nam chính đã đem công việc đó đi lấy lòng nữ chính rồi.
Cô không rõ trong sách nguyên chủ xuống nông thôn vào lúc nào, trong sách sau này cái kết của nguyên chủ chỉ được nhắc qua vài dòng ngắn ngủi chứ không nói rõ thời gian cụ thể.
Lâm Hạ nghĩ đến chuyện này liền cảm thấy không thể ngồi chờ chết được, con đường xuống nông thôn không hề dễ đi, cô lại không giống nữ chính trong tiểu thuyết có bàn tay vàng nghịch thiên để bảo vệ bản thân. Với cái thân hình mảnh khảnh này của nguyên chủ mà đi làm việc đồng áng thì e là số lương thực kiếm được còn chẳng đủ nhét kẽ răng.
Nghĩ đến đây, Lâm Hạ chỉ cảm thấy đau đầu, cô trở mình rời giường và dứt khoát không nghĩ nữa, lấy xấp vải cotton mình mới mua ra chuẩn bị may một chiếc áo lót.
Đồ lót thời này đều là kiểu áo lá, vừa không có độ đàn hồi lại còn mỏng dính. Cô không muốn ra khỏi cửa cũng là vì không có cảm giác an toàn, dáng người nguyên chủ rất chuẩn, ngực nở mông cong.
Thân hình này khiến Lâm Hạ nhìn mà phát thèm, chỉ riêng vóc dáng thôi đã có thể gọi là tuyệt mỹ rồi. May mà quần áo thời này đều rộng thùng thình, đa số mọi người đều mặc đồ màu xanh da trời, xám hoặc vàng đất nên ít người phát hiện ra, nhờ vậy mà cô cũng an toàn hơn nhiều.
Mặc dù công cụ không thuận tay và cũng không có nhiều lựa chọn về mặt vải vóc, nhưng có được vải cotton thế này là Lâm Hạ đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Đầu tiên cô dùng bút chì vẽ hình dáng đại khái lên tờ báo, sau đó dùng kéo cắt mẫu giấy ra rồi áp lên vải. Cô tỉ mỉ dùng phấn may phác họa từng đường nét, sau khi dùng kéo cắt xong thì bắt đầu dùng kim khâu tay khâu từng mũi một.
Thay ra xong, cô buộc dây theo kích cỡ là hoàn công.
Lâm Hạ nhìn thời gian thấy không đủ để may thêm cái nữa, liền cắt một miếng vải hình tam giác định may thành một bộ với chiếc áo lót nhỏ kia, thời đại này thế mà lại phải mặc quần lót bốn góc!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



