"“Ai cho thế?” Lục Duật Tu bế bé con qua đó ngồi xuống và hỏi bằng giọng dịu dàng. Sau khi đón đứa trẻ về, bà nội vẫn luôn giúp anh chăm sóc. Việc đứa bé nhận ra cha cũng là do một tay bà cầm ảnh dạy cho.
Anh cảm thấy áy náy với cả đứa trẻ và bà nội, lời của người bạn thân không sai chút nào.
Bé con lập tức dùng đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía bà cố.
“Đã cảm ơn bà cố chưa?” Lục Duật Tu lau nước miếng cho nhóc con.
“Con cảm ơn rồi ạ, con còn bóp chân cho bà cố nữa.” Nhóc con nhìn cha với vẻ mặt chờ được khen ngợi, bé là một đứa trẻ rất ngoan và hiểu chuyện.
“Cảm ơn rồi, cảm ơn rồi, An An ngoan lắm, bà cố cảm ơn An An nhé.” Nhìn bộ dạng nhỏ nhắn đòi khen ngợi kia, trái tim bà như muốn tan chảy, nhưng khi quay đầu nhìn cháu trai thì bà lại thấy bực mình.
“Hừ! Anh còn mặt mũi mà về à!” Bà nội Lục hừ một tiếng đầy kiêu kỳ!
Lục Duật Tu nhìn dáng vẻ của bà cùng nụ cười bất lực trên mặt: “Cháu không về thì đi đâu?”
“Không dẫn được cháu dâu về thì anh muốn đi đâu thì đi!” Bà nội Lục cứ nhắc đến chuyện này là lại tức giận. Con nhà người ta hai mươi bảy tuổi thì con cái đã đi học hết rồi, còn anh thì hay lắm, bóng dáng mẹ của đứa trẻ còn chẳng thấy đâu.
“Ăn cơm thôi!” Bác Vương xuất hiện đúng lúc để phá tan bầu không khí căng thẳng.
“Tôi không ăn! Anh không đồng ý thì tôi sẽ tuyệt thực!” Bà nội Lục hằn học nói.
“Được rồi, được rồi, cháu tìm là được chứ gì?” Lục Duật Tu thỏa hiệp.
Bà nội Lục không dám tin: “Thật không?”
“Thật mà, đi thôi, mau đi ăn cơm.”
Bà nội Lục nhìn cháu trai với vẻ bán tín bán nghi vì nghi ngờ anh đang lừa mình để ép ăn cơm.
“Ăn cơm trước đã! An An mau gọi bà cố ăn cơm nào.” Lục Duật Tu tung ra chiêu cuối.
“Bà cố ơi~ ăn cơm! Ăn thịt thịt!” An An mở to đôi mắt tròn xoe rồi cất tiếng gọi non nớt.
“Được được! Bà cố ăn!” Bà nội Lục không thể kháng cự trước An An nên lập tức đồng ý.
Sau bữa ăn, An An buồn ngủ nên được bác Vương đưa đi nghỉ ngơi.
Bà nội Lục nhìn cháu trai rồi chân thành hỏi: “Anh vẫn còn vương vấn con bé nhà họ Tôn sao?”
Lục Duật Tu không ngờ bà nội lại hỏi như vậy. Anh và cô gái nhà họ Tôn từng có hôn ước do người lớn định đoạt nhưng hai người không có tình cảm. Cộng thêm việc anh quanh năm ở trong quân ngũ nên sau đó khi người ta có lựa chọn tốt hơn, anh đã chấp nhận hủy hôn.
Anh không có cảm giác gì về việc bị hủy hôn trước đó nhưng không ngờ bà nội lại hiểu lầm rằng anh không muốn tìm người mới là vì chuyện này.
“Bà nội, không phải đâu ạ.”
“Vậy tại sao đến giờ anh vẫn chưa kết hôn?” Bà nội Lục không tin nên hỏi vặn lại.
Lục Duật Tu im lặng. Thực tế là ở đơn vị, cấp trên cũng từng giới thiệu cho anh vài người, nhưng có người không muốn làm mẹ kế khi còn quá trẻ, cũng có người cảm thấy anh không thể thường xuyên ở bên cạnh.
Về sau anh cũng chẳng muốn tìm nữa. Cuộc sống trên đảo gian khổ nên anh cũng đã chứng kiến các gia đình vợ chồng trên đảo sống cảnh cãi vã ầm ĩ và gà bay chó chạy. Anh nghĩ đi nghĩ lại rồi thấy thà ở một mình cho xong.
Nhưng không ngờ bà nội lại nghĩ về chuyện cũ.
“Nhân lúc đang nghỉ phép đợt này, bà bảo cô anh giới thiệu cho nhé?” Bà nội Lục ướm hỏi.
“Dạ được.” Lục Duật Tu nghĩ bụng mình cũng chẳng có bao nhiêu ngày nghỉ nên cứ ổn định tâm lý của bà trước rồi tính sau.
Bốn năm trước, Lục Duật Tu đột nhiên bế về một đứa trẻ sơ sinh khiến cả nhà họ Lục đều chấn động. Sau khi biết nguồn gốc của đứa trẻ thì không ai phản đối nữa. Bà nội Lục nghĩ rằng cả hai gia đình đều là quân nhân nên chắc sẽ hiểu cho.
Nhưng không ngờ nhà họ Tôn sau khi biết chuyện lại lấy việc đứa trẻ ra làm loạn một trận rồi nhân cơ hội đó hủy bỏ hôn ước. Vốn dĩ khi đó Lục Duật Tu vừa vặn trở về để thực hiện hôn ước.
Từ đó về sau, chuyện hôn sự của Lục Duật Tu cứ trì trệ không có tin tức gì. Mẹ Lục đã ly hôn với cha Lục từ khi anh còn đi học rồi bà ra nước ngoài bặt vô âm tín. Cha Lục tái hôn nên cũng ít quan tâm đến chuyện của Lục Duật Tu hơn.
Đứa trẻ còn nhỏ nên chỉ có thể ở bên cạnh bà nội chăm sóc. Bà nội Lục cũng sẵn lòng và chỉ chờ cháu trai cưới vợ rồi mới đón đứa bé đi.
Nhưng đã bốn năm trôi qua mà cháu trai vẫn chưa kết hôn khiến bà nội Lục lo lắng khôn nguôi.
Thấy cháu trai gật đầu đồng ý, bà nội Lục lập tức cười đến mức nếp nhăn trên mặt sâu thêm. Bước chân đi đứng của bà chẳng hề lộ chút dáng vẻ già nua: “Bà đi gọi điện cho cô anh ngay đây, đơn vị cô ấy có nhiều con gái lắm.”
Bà nội Lục nóng lòng đi gọi điện cho con gái vì cứ như sợ cháu trai sẽ đổi ý.
“Alo, chào cô, tôi tìm Lục Hiểu Tuệ khoa sản...” Bà nội Lục nói.
Khóe miệng Lục Duật Tu hơi giật giật. Nhìn bà nội hành động nhanh nhẹn như vậy thì anh cảm thấy rùng mình kinh hãi.
Thì cứ thử xem sao, tuy anh không hy vọng gì nhưng chỉ cần bà cụ bận rộn một chút mà không đòi tuyệt thực nữa là được.
Mãi đến sau này khi vợ con đề huề và giường ấm đệm êm, Lục Duật Tu đã không dưới một lần thầm cảm ơn cái lần “thử xem sao” này.
...
Tại Lâm gia, Vương Diễm Mai vội vàng chạy về nhà rồi hớt hải kể với mẹ chồng về miếng bánh từ trên trời rơi xuống mà mình vừa gặp được.
“Thật không?” Mẹ Lâm hỏi với vẻ không dám tin.
“Thật ạ, chính miệng Trưởng khoa Lục của khoa sản nói với con đấy.” Lúc mới biết Vương Diễm Mai cũng không dám tin, nhưng chuyện này lại là sự thật rành rành.
Hôm nay cô đến tìm lãnh đạo định hỏi về chuyện thi cử của em chồng trước đó. Kết quả là sau khi đến nơi, cô thấy Trưởng khoa Lục của khoa sản vừa nghe điện thoại xong với gương mặt tràn đầy niềm vui và an lòng, hưng phấn đến đỏ cả mặt.
Cô tưởng nhà Trưởng khoa Lục có chuyện gì đại hỷ nên nhân lúc bà đang vui, cô bèn tiến lên hỏi chuyện của em chồng.
Nào ngờ sau khi hỏi xong mới biết vận khí của em chồng đúng là không tốt vì vừa vặn bị kẹt lại ngay sau chỉ tiêu trúng tuyển. Nếu may mắn hơn chút nữa là có khi đã đỗ rồi, làm vài năm thì khả năng được vào biên chế chính thức là rất lớn.
Cô đang tiếc nuối định rời đi thì không ngờ Trưởng khoa Lục lại kéo cô lại hỏi có phải em chồng nhà cô là cô gái có gương mặt trái xoan, môi hồng răng trắng và còn thắt hai bím tóc đuôi tôm không.
Vương Diễm Mai nghe xong liền nhận ra ngay đó chính là em chồng mình. Tuy chưa bàn tới tính cách nhưng ngoại hình của Lâm Hạ khi đi ra ngoài đúng là cực kỳ thu hút sự chú ý.
Diễn biến sự việc sau đó nằm ngoài dự liệu của Vương Diễm Mai. Không ngờ Trưởng khoa lại nhắm trúng em chồng nhà mình nên cô không khỏi có chút lo lắng. Với tính cách này của Lâm Hạ e là không thành, nhưng dù không được cũng phải thử một phen.
Gia thế nhà Trưởng khoa Lục cô từng nghe loáng thoáng ở bệnh viện, đó là gia đình xuất thân từ khu đại viện biệt lập và người được giới thiệu còn là cháu ruột của Trưởng khoa Lục nữa.
Mẹ Lâm nghe thấy gia thế này thì vẫn có chút nghi ngờ vì không biết loại gia cảnh này sao có thể nhắm trúng nhà bà: “Vậy cháu trai của Trưởng khoa Lục đó chắc không có bệnh gì chứ? Điều kiện nhà họ tốt như vậy mà lại đi tìm nhà công nhân như chúng ta sao?”
Thực tế, Lục Hiểu Tuệ tìm đến Vương Diễm Mai cũng là vì từng nghe cô nói mẹ chồng mình dễ tính nên mới để tâm. Với tình cảnh của cháu trai bà thì muốn tìm môn đăng hộ đối e là rất khó nên chỉ có thể tìm xuống thấp hơn. Cô bé kia bà cũng từng gặp qua một lần và thấy đúng là rất xinh đẹp nên bà mới lưu tâm.
“À... đúng là có chút chuyện.” Lúc đó phản ứng đầu tiên của cô cũng y như vậy cho đến khi Trưởng khoa Lục nói rõ tình hình cho cô biết, cô mới thấy nhẹ lòng theo kiểu “hóa ra là vậy”.
“Cháu trai của Trưởng khoa Lục ở đơn vị đóng quân trên đảo, cấp bậc Doanh trưởng và sau khi kết hôn chắc chắn là phải đi theo quân đội rồi. Ngoại hình thì không có gì để chê, nhìn Trưởng khoa Lục là biết gen nhà họ không tệ. Có điều điểm không tốt chính là tuổi hơi lớn, hai mươi bảy rồi, hơn nữa trong nhà còn có một đứa trẻ.”
“Có con rồi á? Không được, không được.” Mẹ Lâm vừa nghe thấy lớn tuổi lại có con là lập tức không đồng ý. Con gái bà còn trẻ như vậy thì làm sao bà có thể để con gái đi làm mẹ kế cho người khác được.
“Không phải đâu ạ, Lục Doanh trưởng đó chưa từng kết hôn, đứa trẻ kia là nhận nuôi thôi.” Vương Diễm Mai không có thù hằn gì với em chồng. Lúc đầu nghe nói có con cô cũng không cam tâm, nhưng Trưởng khoa Lục sợ cô hiểu lầm nên đã giải thích rõ ràng mọi chuyện cho cô nghe.
“Chưa kết hôn thì nhận nuôi con làm gì? Người ta không lừa chị đấy chứ?” Mẹ Lâm suy nghĩ rất thấu đáo.
“Hơn nữa hai mươi bảy tuổi đúng là hơi lớn thật, chắc chắn không có bệnh gì chứ? Sao hai mươi bảy tuổi rồi mà vẫn chưa kết hôn?” Mẹ Lâm giữ thái độ nghi ngờ rồi trong lòng thầm lẩm bẩm không biết liệu sức khỏe có vấn đề gì không.
“Người ta là vì lo lập thân kiến nghiệp nên mới bị chậm trễ, nếu không thì tầm tuổi này sao có thể lên tới chức Doanh trưởng được, dù sao cũng tốt hơn mấy cậu nhóc miệng còn hôi sữa chứ?” Tuy là so với em chồng thì Vương Diễm Mai cảm thấy tuổi tác không thành vấn đề.
“Chuyện này...” Mẹ Lâm nghe xong cảm thấy gia thế đối phương tốt, chỉ có tuổi tác và đứa trẻ là không ổn nên bà cứ thế đắn đo do dự.
“Mẹ ơi, chúng ta đừng lo lắng nhiều quá vì chuyện còn chưa đâu vào đâu mà. Thậm chí có gặp mặt cũng chưa chắc đã ưng nhau, hay là cứ nghe xem ý kiến của em út thế nào.” Vương Diễm Mai thấy mẹ chồng cứ do dự nên cảm thấy lo lắng bây giờ là quá sớm.
“Hả? Chuyện gì mà phải nghe ý kiến của con ạ?” Lâm Hạ vừa bước chân vào cửa đã nghe thấy chị dâu nhắc đến mình nên cô không khỏi tò mò hỏi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
