“Con cũng muốn hôn một cái.” An An nhìn ba và chị cứ xích lại gần nhau, dáng vẻ giống như sắp hôn nhau nên cô bé không kìm được mà lên tiếng.
Trong khoảnh khắc, bầu không khí ái muội giữa hai người bị phá vỡ.
Cả hai lúng túng tách nhau ra một khoảng nhỏ.
Lâm Hạ quay người đi như muốn trốn tránh, không để ai nhìn thấy đôi gò má đỏ bừng của mình.
Lục Duật Tu cũng bị giọng sữa của An An làm cho dở khóc dở cười, anh chỉ có thể thầm thấy may vì mình chưa làm gì quá giới hạn.
Thấy cô gái nhỏ đỏ bừng cả tai, Lục Duật Tu tốt bụng bế An An lên, định bụng dành không gian riêng cho cô bình tĩnh lại.
Lâm Hạ thấy anh định đưa An An ra ngoài thì không khỏi thở phào một hơi.
Nào ngờ An An lại vùng vằng không chịu đi, miệng lầu bầu: “Tại sao con không được hôn!”
Lâm Hạ chưa kịp thở hết hơi đã phải ngượng ngùng đối diện với đôi mắt của Lục Duật Tu, nhưng cô lại bắt gặp sự dịu dàng pha chút bất lực.
Tuy anh không nói gì nhưng cô lại cảm thấy như được an ủi, trái tim đang xấu hổ cũng phần nào dịu lại.
Ngoài cửa, Lục Duật Tu nhìn "kẻ phá đám" nhỏ trong lòng mà cảm thấy bất lực, lại có chút buồn cười.
Thôi thì ngày tháng còn dài.
Nhưng trong đầu anh lại nghĩ, kết quả của đơn xin kết hôn sắp có rồi phải không nhỉ?
Qua những lần gặp gỡ mấy ngày nay, anh cũng dần hiểu được tính cách của cô gái nhỏ này, lúc thì dịu dàng, lúc thì rạng rỡ, có khi thông minh, thỉnh thoảng lại pha chút tinh nghịch.
Anh cảm thấy cô giống như một kho báu, luôn khiến anh có những điều bất ngờ.
Bản thân anh vốn là người quyết đoán, nếu không đã chẳng dứt khoát nộp đơn xin kết hôn như vậy, bởi trong lòng anh đã sớm không thể chờ đợi thêm để cưới cô về nhà, ngôi nhà của họ.
Lục Duật Tu trấn tĩnh lại cảm xúc, định bụng hôm nay về sẽ gửi thêm một bức điện tín nữa.
Trong nhà, Lâm Hạ dọn dẹp xong toàn bộ bánh táo đỏ rồi lấy mấy miếng cho vào hộp cơm để mang theo ăn.
Dặn dò chị dâu thứ một tiếng, Lâm Hạ cùng Lục Duật Tu dẫn An An đi ra ngoài, họ định đi tới một công viên khác.
......
Hôm nay Lâm Kiến Quân đi xuống vùng nông thôn gần đó, thời buổi này điều kiện còn khó khăn nên mấy thôn đều dùng chung một chiếc máy kéo, chẳng mấy chốc nữa là đến mùa thu hoạch lúa mì mùa đông rồi.
May mà máy kéo hỏng sớm và hỏng ngay trên đường, chứ nếu hỏng đúng lúc đang chở lúa mì thì rắc rối to.
Bận rộn một hồi, nơi này phía trước không có làng, phía sau chẳng có quán nên họ đều đã quen với việc tự mang cơm theo.
Trương Bắc Bình lén lút đi ra sau lưng Kiến Quân rồi ghé đầu nhìn thử, khi phát hiện ra bánh táo đỏ thì anh ấy lập tức kẹp cổ Lâm Kiến Quân một cái, muốn giật lấy xem cho rõ.
Lâm Kiến Quân phản ứng cũng nhanh, tuy bị đánh lén nhưng rất mau đã vùng ra được, cánh tay hai người cứ thế giằng co với nhau.
Những người khác đứng xem thì hò reo cổ vũ, họ cũng biết hai thằng nhóc này bình thường vẫn hay đùa giỡn chứ không phải đánh nhau thật, trái lại quan hệ còn rất tốt.
Lâm Kiến Quân thấy cứ giằng co thế này cũng không ổn nên trực tiếp quát ngừng: “Dừng dừng dừng! Cho cậu một miếng đấy!”
Trương Bắc Bình thấy vậy mới buông tay, khi thấy Lâm Kiến Quân bủn xỉn bẻ cho một mẩu thì anh ấy tò mò đón lấy, chẳng may bóp hơi mạnh tay một chút, thấy đó là thứ giống như bánh ngọt thì anh ấy liền nới lỏng lực.
Kết quả anh ấy kinh ngạc phát hiện ra miếng bánh vừa bị bóp bẹt lại phồng lên, trở về hình dáng ban đầu.
Trương Bắc Bình ngửi thử, thấy một mùi thơm của táo đỏ ẩn hiện chút hương sữa, thấy thằng nhóc Lâm Kiến Quân ăn ngon lành thì anh ấy cũng bỏ vào miệng nếm thử, phát hiện vị ngọt lịm thì không khỏi ngạc nhiên.
Ngay lập tức anh ấy cảm thấy hơi ngại, thứ này chắc là đắt lắm nhỉ?
Bình thường họ vẫn hay đùa nghịch nếm thử đồ ăn của nhau, nhưng loại bánh vừa thơm vừa ngọt thế này chắc chắn là không rẻ.
Trương Bắc Bình tiến lên huých vai Lâm Kiến Quân: “Anh em, bánh này là gì mà không rẻ thế?”
Lâm Kiến Quân đại khái hiểu anh ấy đang nghĩ gì, suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Không biết, em gái tôi làm đấy.”
Trương Bắc Bình nghe xong thì giật mình, em gái của Kiến Quân thì anh ấy cũng biết, đó là một tiểu tổ tông ngang ngược kiêu căng, tuy cô ấy xinh đẹp thật nhưng tính tình thì đúng là chẳng dám khen ngợi.
Lâm Kiến Quân nhìn mặt Trương Bắc Bình là biết anh ấy đang nghĩ gì nên giải thích: “Em gái tôi thay đổi rồi, hiểu chuyện hơn nhiều.”
Trương Bắc Bình đầy mặt không tin.
Thấy bạn mình không tin, Lâm Kiến Quân hơi giận nên đưa tay giật lấy miếng bánh táo đỏ trên tay anh ấy.
Bất kể trước đây thế nào thì đó vẫn là em gái ruột của anh ấy.
Trương Bắc Bình thấy anh em mình có vẻ giận nên vội cười làm lành xin lỗi: “Tôi sai rồi, tôi sai rồi! Em gái chúng ta chắc chắn là thay đổi tốt rồi.”
Thấy bạn mình lấy lại bánh táo đỏ, Lâm Kiến Quân không chấp nhặt nữa, anh ấy cũng biết là ai cũng khó mà tin được, nhưng em gái anh ấy quả thật đã hiểu chuyện hơn rất nhiều.
Hai người ăn cơm xong rồi lại tiếp tục đi làm việc.
......
Tiết trời tháng Tư, bầu trời trong xanh và gió thổi hiu hiu.
Bên này Lục Duật Tu và Lâm Hạ đang cùng An An thả diều trong công viên.
Hai người dẫn An An đi dạo quanh, khi mệt rồi thì định tìm một bãi cỏ để nghỉ ngơi.
Lâm Hạ thấy An An cứ nhìn chằm chằm lên trời, cô tò mò ngẩng đầu lên thì thấy cách đó không xa có người đang thả diều.
“Cái gì đây ạ?” An An giơ bàn tay nhỏ mũm mĩm lên hỏi.
Lâm Hạ thấy cô bé cứ nhìn mãi là biết nhóc con này thèm rồi, nhưng cô không ngờ cô bé lại không biết đó là con diều.
An An từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh bà nội Lục, mà bà nội dù sao tuổi cũng đã cao, dù có thể chăm sóc sinh hoạt hàng ngày nhưng An An không ra ngoài nhiều, đây là lần đầu tiên trong ký ức cô bé được đi dạo công viên.
Lâm Hạ thấy nhóc con rất muốn nhưng lại không quấy khóc đòi hỏi thì không khỏi xót xa, cô luôn tìm thấy hình bóng của chính mình trước kia trên người An An.
Cô từng không có được nhưng cô hy vọng An An có thể lớn lên trong niềm vui và sự thỏa mãn.
Lâm Hạ bế An An lên, nhìn Lục Duật Tu rồi khẽ nói: “Chúng ta cũng đi mua một cái nhé?”
Lục Duật Tu sớm đã nhìn thấy sự xúc động trên mặt cô gái nhỏ, giống như cô đang đồng cảm với An An vậy, tuy không rõ nguyên do nhưng anh vẫn gật đầu.
Bàn tay to của Lục Duật Tu đón lấy An An, cả ba người cùng nhau đi đến cửa hàng.
Mua diều xong, họ lại quay trở về bãi cỏ.
Lâm Hạ đặt chiếc túi mang theo xuống đất để Lục Duật Tu trông coi.
Cô dẫn An An đi thử thả diều.
Bạn hỏi tại sao cô không để Lục Duật Tu làm ư? Tất nhiên là vì Lâm Hạ thấy phấn khích nên muốn tìm lại tuổi thơ một lần nữa.
Lục Duật Tu ngồi trên thảm cỏ, nhìn thiếu nữ và nhóc con đằng xa, anh chỉ cảm thấy trái tim mình giống như ánh mặt trời lúc này, chiếu rọi vào lòng thật ấm áp.
Lâm Hạ dựa theo kỹ thuật từng tìm hiểu trước đây, cô bắt đầu dắt An An chạy, vừa chạy vừa từ từ nới lỏng dây trong tay.
Thế nhưng lý thuyết thì phong phú mà con diều lại chẳng nghe lời.
Hai người chạy đến thở không ra hơi, nhóc con thì còn ổn vì hứng thú vẫn rất cao, còn Lâm Hạ thì lại có chút nản lòng, cộng thêm thể chất cơ thể này không tốt nên cô đã chạy mệt lử rồi mà con diều vẫn cứ rơi xuống một cách không vâng lời.
Lâm Hạ không khỏi nhìn về phía Lục Duật Tu đang ngồi bên cạnh, trong ánh mắt tội nghiệp hiện rõ ý cầu cứu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)