"Lâm Hạ nghe thấy lời này thì liền biết anh đang muốn hỏi cô có ưng ý hay không. Cô ngước mắt nhìn lên, người đàn ông này rất cao nên cô chỉ có thể nhìn thấy yết hầu gợi cảm của anh. Khi ánh mắt chạm vào đôi mắt thâm trầm của anh, cô cảm giác như bản thân sắp bị hút vào trong đó vậy.
Như bị ánh mắt của anh làm cho bỏng rát, Lâm Hạ cảm thấy mặt mình hơi nóng lên. Cô dời tầm mắt rồi khẽ tằng hắng một tiếng và nói: "Anh rất tốt."
Giọng nói của thiếu nữ thanh linh và êm ái, lại còn mang theo một chút thẹn thùng khiến Lục Duật Tu cảm thấy lỗ tai hơi ngứa ngáy.
=====
Lục Duật Tu thấy cô gái nhỏ không có gì muốn hỏi nữa mà trong lòng anh lại chưa muốn chia tay sớm, anh liền đề nghị: "Hay là chúng ta đi xem phim nhé?"
Đến hiện tại Lâm Hạ vẫn rất hài lòng về người đàn ông này. Thấy anh đề nghị đi xem phim, cô suy nghĩ vài giây rồi cảm thấy dành thêm thời gian ở bên nhau cũng khá tốt.
Hai người cùng nhau đi về phía cổng công viên. Lâm Hạ tinh ý nhận ra anh luôn đi chậm hơn cô nửa bước, không hề tụt lại phía sau mà cũng chẳng vượt lên trước.
Trái tim Lâm Hạ khẽ rung động, cô nở một nụ cười mỉm vì thấy người đàn ông này thật sự rất tinh tế.
Đến khi lên xe buýt, đây chính là lúc cao điểm nên xe rất đông người và không còn chỗ ngồi trống nên họ đành phải đứng.
Lâm Hạ theo anh đứng cạnh tay vịn. Dù xe rất đông đúc và chật chội nhưng anh chỉ đứng chắn một bên ngăn dòng người chen lấn chứ không hề dùng thế mạnh để bao quanh cô. Lâm Hạ không biết đây là hành động vô tình hay cố ý nhưng trong lòng cô lại cảm thấy vô cùng ấm áp.
Hai người chỉ mới xem mắt chứ chưa chính thức bên nhau, hơn nữa thời đại này không cởi mở như sau này. Nếu anh dùng tư thế đó để bao quanh cô thì nhất định sẽ thu hút những ánh mắt suy đoán của người khác.
Đến rạp phim và xuống xe, Lâm Hạ nhìn rạp phim của thời đại này với một chút tò mò. Trước cửa dán vài tấm áp phích phim ảnh mang đậm đặc trưng phong cách thời kỳ này.
Lục Duật Tu không hề tự ý quyết định mà khẽ hỏi Lâm Hạ muốn xem phim gì.
Cô nhìn qua danh sách phim rồi phát hiện thời kỳ này có rất nhiều phim nước ngoài và phim thời đại. Suy nghĩ về tính cách của người đàn ông này, cô không chọn phim tình cảm.
Lục Duật Tu thấy cô đã chọn xong phim thì chủ động đi mua vé. Lâm Hạ đứng đợi anh và tò mò ngước mắt quan sát xung quanh.
Nhưng cô không ngờ lại nhìn thấy cặp đôi không mong đợi nhất ở đây. Cô vốn định quay người tránh đi nhưng không kịp nữa vì đối phương đã nhìn thấy cô và đang hằm hằm lửa giận lao thẳng về phía này.
"Sao cô cứ như âm hồn... lại ở đây à? Cô lại muốn làm gì nữa đây!" Hạ Lập Hiên lao đến trước mặt cô và gầm lên đầy giận dữ.
"Hừ, cô nghĩ tôi sẽ tin lời này sao? Lần trước ở Cố Cung thì thôi đi, lần này cô còn dám nói là trùng hợp à?" Hạ Lập Hiên lạnh lùng cười nhạo, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế được.
Giang Uyển Nhu nhíu mày nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô ấy khó khăn lắm mới mủi lòng đồng ý đi xem phim với hắn, kết quả là Lâm Hạ lại bám theo. Chuyện này đã xảy ra không biết bao nhiêu lần rồi.
Lâm Hạ nhìn nam nữ chính mà thầm nghĩ không biết có phải mình bị cốt truyện chơi xỏ hay không, sao đi đâu cũng gặp phải bọn họ.
Lúc này, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói. Đối với tai Lâm Hạ thì tiếng nói đó giống như bản nhạc tuyệt vời nhất thế gian.
"Đồng chí Lâm Hạ!" Lục Duật Tu dáng người cao lớn nên từ xa đã thấy một thanh niên đang hằm hằm lao về phía Lâm Hạ như thể đang chất vấn điều gì. Anh suy nghĩ một lát rồi không đi qua ngay mà chỉ lên tiếng gọi cô.
Thấy Lâm Hạ quay đầu nhìn mình, Lục Duật Tu giơ tay ra hiệu đã mua xong vé.
Lâm Hạ như vớ được cứu tinh mà thở phào nhẹ nhõm. Cô thậm chí còn chẳng buồn nói lời nào với hai người kia. Trong định luật tiểu thuyết, nữ phụ mà đi quá gần nam nữ chính thì sẽ gặp bất hạnh.
Cô rảo bước đi đến cạnh anh. Cô cứ ngỡ Lục Duật Tu sẽ hỏi gì đó.
Nhưng Lục Duật Tu lại chẳng hỏi gì cả. Anh chỉ thản nhiên đưa chai nước ngọt Bắc Băng Dương trong tay cho cô rồi dẫn cô đi về phía phòng chiếu phim.
Hạ Lập Hiên nhìn Lâm Hạ quay đầu đi thẳng mà không thèm ngoái lại thì mới phản ứng được rằng dường như cô thật sự không phải đến tìm hắn.
Lần đầu tiên trong cuộc dây dưa của ba người lại có một người vắng mặt. Điều này giống như hai quân đang khai chiến mà một bên lại không đánh đã hàng khiến đối phương cảm thấy vô vị.
Sắc mặt Hạ Lập Hiên xanh mét. Tiếng quát tháo vừa rồi của hắn đã thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, nhưng giờ đây lại biến thành hắn tự đa tình.
Cảm nhận được mọi người xung quanh dường như đang chỉ trỏ mình, lần đầu tiên Hạ Lập Hiên cảm thấy mất hết mặt mũi.
Ngay cả việc Giang Uyển Nhu đồng ý hẹn hò xem phim với hắn bây giờ cũng giống như một sự mỉa mai. Hạ Lập Hiên xanh mặt trầm giọng nói một câu "Đi thôi" rồi quay người bỏ đi.
Giang Uyển Nhu nhìn Hạ Lập Hiên quay đầu đi luôn và bỏ mặc cô ấy ở phía sau khiến tâm tư trong lòng đảo lộn.
Giang Uyển Nhu lẩm bẩm: "Chẳng phải anh đã hứa sẽ đi xem phim với em sao?"
Nhìn bóng lưng rời đi của Hạ Lập Hiên, ánh mắt Giang Uyển Nhu không khỏi u ám, cô ấy nghẹn ngào gọi: "Hạ Lập Hiên."
Hạ Lập Hiên nghe tiếng gọi thì quay đầu lại mới phát hiện Giang Uyển Nhu vẫn đứng yên tại chỗ và đang nhìn hắn với vẻ mặt bi thương.
Hạ Lập Hiên nhìn dáng vẻ đau lòng của người trong mộng thì mới nhớ ra bọn họ đến đây để xem phim. Hắn định quay lại nhưng lại cảm thấy mất mặt.
Giang Uyển Nhu đợi rất lâu cũng không đợi được phản ứng mà mình mong muốn. Cô ấy nhìn người đàn ông trước mắt rồi buồn bã quay người rời đi.
Hạ Lập Hiên nhìn người trong mộng đi xa nhưng đây là lần đầu tiên hắn không đuổi theo. Tình huống gặp phải hôm nay vốn dĩ hắn cứ ngỡ sẽ giống như mọi khi nhưng không ngờ lại nằm ngoài dự liệu.
Mà Lâm Hạ lại hoàn toàn không hay biết về những chuyện đang diễn ra phía sau. Cô chỉ muốn cảm thán rằng người đàn ông này cũng quá chu đáo rồi!
Không chỉ mua nước ngọt cho cô mà anh còn mua cả hạt dưa nữa!
Lâm Hạ bị sự chu đáo của anh làm cho kinh ngạc. Vào giây phút này, cô thừa nhận mình đã bị sự tinh tế này làm cho rung động, cảm giác này cũng không tệ chút nào.
Do chịu ảnh hưởng từ việc cha mẹ ly hôn nên cô chưa từng tin vào tình yêu, nhưng nhìn thấy cảnh ông bà nội bầu bạn bên nhau lúc tuổi già thì cô lại không khỏi ngưỡng mộ.
Ở hiện đại đi xem mắt bao nhiêu lần, yêu cầu của cô cũng không cao. Cô chỉ muốn tìm một người hợp về tam quan để sống chung với nhau, hai người có thể thấu hiểu và bầu bạn bên nhau.
Không phải là không có người phù hợp nhưng sau khi thử tìm hiểu thì lần nào cũng kết thúc trong thất bại. Thậm chí có lần đã tiến đến bước bàn chuyện cưới hỏi mà vẫn bị đối phương cho leo cây một cách kỳ quặc, có lẽ là mệnh của cô định sẵn là cô độc rồi.
Cô cũng không cầu mong thứ tình yêu xa xỉ đó, chỉ cần bồi đắp được tình đồng đội là cô đã mãn nguyện lắm rồi. Hai người cùng nhau thăng cấp, tin tưởng và bầu bạn với nhau chính là mong cầu cả đời này của cô.
Đầu óc Lâm Hạ cứ mải suy nghĩ vẩn vơ nên hoàn toàn không chú tâm vào bộ phim.
Ánh mắt cô không kìm lòng được mà nhìn sang người bên cạnh. Ánh sáng từ bộ phim đen trắng phản chiếu lên khuôn mặt anh khiến ngũ quan của anh trông vô cùng sắc nét. Lâm Hạ mượn không gian tối tăm trong rạp phim mà nhìn anh chằm chằm.
Nhưng Lục Duật Tu là người thế nào chứ, sao anh có thể không nhận ra ánh mắt của cô. Chẳng qua anh sợ làm cô ngượng ngùng nên mới giả vờ như không biết.
Lục Duật Tu giả vờ chăm chú xem phim như thể hoàn toàn không hay biết về ánh mắt đang hướng về phía mình.
Cho đến khi trong phim vang lên tiếng kèn hiệu vang dội, Lâm Hạ mới sực tỉnh. Một luồng hơi nóng sực thẳng lên đại não, không cần soi gương cô cũng biết chắc chắn mặt mình đã đỏ bừng rồi.
Cô chỉ có thể thầm cảm ơn ánh đèn mờ ảo trong rạp phim đã giúp cô che giấu đi sự bối rối.
Nhận thấy Lâm Hạ đã thu hồi tầm mắt, lúc này Lục Duật Tu mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Anh thầm nghĩ: Cô gái nhỏ này gan cũng lớn thật đấy, làm gì có ai cứ nhìn chằm chằm người đàn ông như thế đâu. Anh đã phải cực kỳ nỗ lực mới có thể tỏ ra như không biết gì.
Buổi xem phim này cả hai người đều không tập trung nhưng ngoài mặt ai nấy đều tỏ vẻ vô cùng hứng thú."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



