"Lâm Hạ vừa ăn sáng xong đã bị mẹ Lâm giục ra khỏi cửa. Nhìn mẹ Lâm cứ lải nhải rồi còn muốn đi cùng mình nên Lâm Hạ lập tức từ chối và chuồn thẳng.
Lúc này vẫn còn sớm nên đầu ngõ yên tĩnh không một bóng người.
Lâm Hạ đi tới trạm xe buýt. Chị dâu đã nói cho cô biết địa điểm là ở công viên.
Ở phía bên kia, tình cảnh của Lục Duật Tu cũng tương tự như Lâm Hạ, anh cũng bị người nhà thúc giục và "ghét bỏ" đủ kiểu.
Sáng hôm qua anh vừa mới buông lời đồng ý cân nhắc chuyện đại sự đời người thì buổi chiều đã bị cuộc điện thoại của cô mình làm cho trở tay không kịp.
Điện thoại thông báo ngày mai anh phải đi xem mắt. Vốn dĩ anh muốn nói như vậy là quá nhanh nhưng lời đồng ý là do chính miệng anh thốt ra nên Lục Duật Tu chỉ đành bấm bụng chấp nhận.
Trong lòng anh không khỏi khâm phục khả năng hành động của bà nội và cô mình.
Hôm nay anh vẫn duy trì thói quen đi chạy bộ rèn luyện từ lúc trời chưa sáng, lúc quay về liền thấy bà nội đang đợi ở cửa phòng mình.
"Bà nội, bà làm gì vậy ạ?" Lục Duật Tu không hiểu chuyện gì nên lên tiếng hỏi.
"Mồ hôi nhễ nhại thế kia, mau đi tắm rửa cho sạch sẽ đi!" Bà nội Lục chẳng thèm quan tâm câu hỏi của cháu trai mà sốt sắng nói.
Bà đã dậy thật sớm chỉ để đợi cháu trai rèn luyện trở về.
Lục Duật Tu thấy bà nội không nói mục đích nên tự mình đi vào phòng lấy quần áo để tắm rửa.
"Bà vào xem cháu một chút." Bà nội Lục đi theo cháu trai vào phòng rồi tiến thẳng tới tủ quần áo. Tuy rằng đại tôn tử của bà có ngoại hình không tệ nhưng dù sao tuổi tác của anh cũng đã lớn rồi.
Khó khăn lắm anh mới đồng ý tìm đối tượng nên bà phải nhìn chằm chằm để giúp cháu trai chải chuốt một chút, cố gắng đạt được thành công ngay lần đầu để sớm mang được một cô gái về nhà.
Lục Duật Tu cởi quần áo trong phòng tắm. Không gian nhỏ hẹp lập tức đầy hơi nước che đi những múi cơ ẩn hiện và thân hình tam giác ngược chuẩn chỉnh của người đàn ông.
Cho dù bà nội không nói thì anh cũng đoán ra được phần nào. Bà nội đợi anh từ sáng sớm có lẽ là vì sợ anh sẽ hối hận.
Nhưng lần này Lục Duật Tu đã đoán sai. Bà nội Lục không hề sợ anh hối hận mà chỉ lo lắng anh lớn tuổi sẽ bị các cô gái trẻ chê bai nên mới đặc biệt qua đây giúp anh tút tát lại hình tượng với hy vọng có thể giúp anh ghi thêm điểm.
Lục Duật Tu hoàn toàn không biết mình đang bị bà nội chê già.
Anh nhanh chóng tắm rửa xong rồi quay về phòng.
Kết quả là vừa vào cửa, bà nội Lục trông thấy quần áo trên người anh liền không hài lòng. Bà cau mày nói: "Cháu mặc cái gì thế này? Không được, mau đi thay ra."
Lục Duật Tu ngẩn người. Nghe lời bà nội nói, anh cúi đầu nhìn lại quần áo của mình.
Anh về nhà thăm thân, ngoài bộ đồ mặc trên người lúc về thì những thứ khác đều là quần áo cũ trước đây. Anh là một người đàn ông to lớn chứ có phải con gái đâu mà cần trưng diện.
Nghe bà nội nói vậy, anh không cảm thấy cách ăn mặc của mình có gì không ổn nhưng bà nội lại không chịu buông tha cho anh.
"Mau đi thay bộ này đi." Bà nội Lục cầm một chiếc áo sơ mi trắng đưa cho cháu trai.
Thấy dáng vẻ kiên trì của bà, Lục Duật Tu bất đắc dĩ nhận lấy chiếc áo sơ mi rồi chấp nhận phục tùng mệnh lệnh.
"Tốt tốt tốt, như vậy mới bảnh chứ!" Bà nội Lục nhìn cháu trai sau khi thay áo sơ mi trở nên đẹp trai hơn hẳn. Bà cảm thấy may mà có mình canh chừng, nếu không thì buổi xem mắt này chắc chắn hỏng bét.
"Cháu có thể đi ăn sáng được chưa ạ? An An đâu rồi?" Sau khi thay xong quần áo, Lục Duật Tu còn chẳng buồn soi gương mà đi thẳng ra phòng ăn.
"An An đang được bác Vương cho ăn cơm rồi. Đi đi đi, cháu cũng mau đi đi." Bà nội Lục nhìn cháu trai đã được sửa soạn kỹ càng liền vội vàng thúc giục.
Lục Duật Tu vừa ăn xong bữa sáng đã bị bà nội đuổi ra khỏi nhà như thể sợ anh sẽ không chịu đi vậy.
......
Lâm Hạ đến công viên và cảm thấy mình tới rất sớm. Thời đại này lại không có điện thoại để liên lạc với đối phương, cô cũng không có đồng hồ để xem giờ.
Cô chỉ cảm thấy việc xem mắt thời này thật sự rất thú vị.
Nếu một cái công viên tình cờ có hai cái cửa mà những người đi xem mắt lại đến đợi ở các cửa khác nhau thì đúng là chuyện cười.
Thấy mỗi người đi qua đều nhìn mình vài cái, Lâm Hạ cảm thấy mình đứng ở cửa cứ như con khỉ cho người ta quan sát vậy.
Nhìn độ cao của mặt trời, cảm thấy thời gian còn sớm nên Lâm Hạ quay người nhìn quanh ven đường. Không thấy chiếc ghế nào nên cô tìm một bệ đá để ngồi xuống.
Cũng không biết người đó bao giờ mới tới và liệu có tìm thấy cô không?
Lục Duật Tu đưa tay chào chiến sĩ gác cổng. Vừa ra khỏi cửa đại viện, anh đã thấy một chiếc xe đang đỗ ở đó.
Nhà Phương Kiến Nghĩa cách nhà Lục Duật Tu không xa. Anh ấy đang chuẩn bị lái xe đến đơn vị thì đi ngang qua đây thấy Lục Duật Tu giống như sắp đi ra ngoài nên đã dừng xe lại đợi anh đi tới rồi hỏi: "Đi đâu đấy? Tôi đang rảnh, để tôi đưa cậu đi."
"Xem mắt." Lục Duật Tu có thể dự liệu được phản ứng của bạn thân khi nghe thấy lời này nhưng vẫn thành thật trả lời.
Phương Kiến Nghĩa nghe xong câu này, bàn chân đang định nhấn ga bỗng nhiên đạp mạnh vào phanh xe. Anh ấy không thể tin nổi nhìn bạn mình.
Cú phanh gấp không báo trước khiến Lục Duật Tu suýt nữa đập đầu. Anh nhìn Phương Kiến Nghĩa, nhíu mày hỏi: "Cậu có biết lái xe không đấy?"
Phương Kiến Nghĩa nhìn bạn mình đầy suy tư: "Cậu không phải vì hôm qua tôi nói cậu già mà nôn nóng đấy chứ?" Sao hôm qua anh ấy vừa mới giục bạn thân mà hôm nay anh đã đi xem mắt rồi?
Lục Duật Tu không để ý đến lời trêu chọc của bạn mình. Anh đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ rồi thản nhiên nói: "Mau lái đi."
Phương Kiến Nghĩa thấy dáng vẻ của bạn mình vẫn như mọi khi thì cũng không hỏi thêm nữa. Trong lòng anh ấy thầm nghĩ chắc mình đã đoán trúng sự thật rồi.
Càng nghĩ, khóe miệng anh ấy càng không nhịn được mà nhếch lên, cả người toát ra vẻ hóng hớt. Thực ra trong lòng anh ấy cũng mừng cho bạn mình.
Anh ấy là muốn tìm mà không tìm được người hợp ý, còn bạn thân thì đúng là sắt đá không chịu nở hoa, trong lòng vốn không muốn, vậy mà giờ lại chuẩn bị nở hoa rồi.
Phương Kiến Nghĩa đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực, tự nhủ hay là mình cũng nên nhanh chóng đi xem mắt đi. Đừng để cuối cùng lại bị cái cây sắt này giành trước, nếu không cha già chắc chắn sẽ không tha cho anh ấy đâu.
Lục Duật Tu không biết bạn mình đang nghĩ gì. Anh đang thả lỏng suy nghĩ, nói anh không muốn lập gia đình là không đúng, chỉ là có một số vấn đề thực tế không thể không cân nhắc.
Sắp đến công viên, Phương Kiến Nghĩa trêu chọc: "Này người anh em, cười một cái đi, đừng có trưng bộ mặt lạnh lùng ra làm con gái nhà người ta sợ hãi."
Lục Duật Tu xuống xe với vẻ mặt bình thường. Mặc kệ lời trêu chọc phía sau của bạn thân, anh đi thẳng về phía cổng công viên.
Còn Lâm Hạ đang ngồi trên bệ đá thì đang ngẩn người. Người ra vào công viên đều là mấy ông cụ dắt theo trẻ con hoặc xách theo lồng chim.
Chẳng có trò gì để giải khuây, xung quanh chỉ có mấy cảnh vật và người già đi dạo, Lâm Hạ cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp.
Chán nản nghịch bím tóc đuôi tôm của mình, cô nhìn công viên chẳng có lấy một bóng người trẻ tuổi mà thầm phàn nàn trong lòng. Việc sắp xếp xem mắt ở công viên đúng là lỗi thời thật đấy.
Mãi cho đến khi phía trên đầu truyền đến một giọng nói vừa lạnh lùng vừa ôn hòa: "Xin chào, cho hỏi cô đang đợi người sao?"
Nghe thấy tiếng hỏi, Lâm Hạ quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy một bóng dáng cao lớn đang chắn ánh mặt trời khiến cô nhất thời không thể nhìn rõ mặt đối phương.
Nhưng nghe giọng thì thấy đó là một người trẻ tuổi, Lâm Hạ trực giác cảm thấy đây chính là đối tượng xem mắt nên đứng dậy khỏi bệ đá.
Còn từ góc độ của Lục Duật Tu thì không bị ngược sáng. Anh nhìn thấy rõ mồn một dáng vẻ của Lâm Hạ, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, không ngờ tới lại chính là cô.
Cô gái nhỏ đã trêu ghẹo anh đó sao? Lục Duật Tu nhướng mày, trong mắt hiện lên một tia thú vị.
Sau khi Lâm Hạ đứng dậy, cô ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Đợi đến khi nhìn rõ gương mặt của đối phương, cô cũng giật nảy mình kinh ngạc.
Cái anh chàng đẹp trai mà cô trêu chọc bằng tiếng huýt sáo đó sao? Trời ạ! Có cần phải xấu hổ đến mức muốn độn thổ như vậy không! Người ta cư nhiên tìm đến tận cửa rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


