“Ừ.” Chu Dã gật đầu, “Cho dù có nuôi một ít gia súc thì cũng đâu có ảnh hưởng đến việc đồng áng, tại sao lại không cho nuôi chứ?”
Bạch Nguyệt Quý sẽ không tùy tiện bình luận những việc này, chỉ nói: “Sau này sẽ ổn thôi.”
Cũng may Chu Dã cũng chỉ phàn nàn chứ không quá rối rắm.
Trong nháy mắt đã đến cuối năm, Cố Quảng Thu cầm chiếc lưới đánh cá mà anh mới sửa mấy ngày nay đến gặp Chu Dã.
“Lưới đánh cá này từ đâu mà có thế?” Chu Dã cười nói.
Cố Quảng Thu khoa tay múa chân ra hiệu, tỏ ý đây là đồ cũ của bố vợ anh ấy, đã quá cũ nát, nhưng anh đã sửa lại rồi, có thể dùng để bắt cá.
Chu Dã cũng là người không chịu ngồi yên, đương nhiên đồng ý đi thả lưới với anh ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)