"Nói thì nói như thế, nhưng con gái thím lấy chồng đến nhà họ Cố, đương nhiên thím phải chuẩn bị của hồi môn cho nó chứ." Thím Trương nói.
Vì có Chu Dã và thím Trương đi cùng, trên đường đi không sợ thiếu chuyện để nói, thế là quãng đường vốn dài dằng dặc bỗng nhiên có cảm giác chẳng mấy chốc đã đến nơi.
Ngay cả Trương Kiều Mai cũng phải cảm thán, có lẽ chỉ có thanh niên trí thức Bạch mới chịu nổi cái miệng lắm chuyện của Chu Dã.
Đến nơi, sau khi hẹn thời gian quay về, Chu Dã lập tức đến bưu điện, gửi bản thảo của cô tới địa chỉ mà vợ mình đưa. Gửi bản thảo cũng phải tốn tiền nhưng Chu Dã không quan tâm.
Chỉ cần cầu trời cho bản thảo của vợ anh được chọn, tiền nhiều hay tiền ít không quan trọng, quan trọng là phải cho vợ có thêm niềm tin.
Vợ anh đã đặt rất nhiều hy vọng vào cuốn sách này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



Đó giờ đọc toàn na9 kiệm lời ít nói, giờ gặp na9 lẻo mép thật thú dị :))
Truyện này đọc rất hay