Nói xong, Ôn Dược Tiến quay sang Lâm Tĩnh Hảo: "Đi thôi, Tĩnh Hảo, chúng ta đi ăn cơm."
Nhìn bóng lưng Ôn Dược Tiến và Lâm Tĩnh Hảo, Ôn Túc Túc khẽ hừ một tiếng, không trả nổi thì đừng có ăn, vừa nghèo vừa thích làm ra vẻ hào phóng, rảnh rỗi sinh nông nổi à?
Nhưng nghĩ đến lúc cô liệt kê ra danh sách, biểu cảm của Ôn Dược Tiến khi nhìn thấy, Ôn Túc Túc lại không nhịn được bật cười.
Lâm Tĩnh Hảo lấy đồ của cô có bao giờ nương tay đâu, nhà Ôn Dược Tiến bình thường lại thích sĩ diện, lần này chắc anh ta phải đền đến khuynh gia bại sản, đến cả quần lót cũng không còn.
Ôn Túc Túc lấy từ trong cặp da ra một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ và ít hạt dưa, rồi đi đến nhà Trần Nguyệt Phân.
Ôn Túc Túc là người có ơn tất báo, tô mì viên cô ăn lúc tỉnh lại khiến cô luôn ghi nhớ ân tình của Trần Nguyệt Phân. Nhưng hiện tại cô chỉ có chút kẹo bánh, vừa hay có thể đưa cho hai cậu con trai của Trần Nguyệt Phân.
Đứa lớn gọi là Đại Trụ, đứa nhỏ gọi là Nhị Trụ, đều là tên ở nhà.
Bọn trẻ con bây giờ đa số đều được gọi bằng tên ở nhà, đến khi đi học mới dần dần gọi tên khai sinh, nhìn cách đặt tên này, chắc sau này còn sinh Tam Trụ, Tứ Trụ, Ngũ Trụ...
Tuy nhiên, điều này cũng bình thường ở những năm 70, Ôn Túc Túc sẽ không dùng quan điểm của mình để áp đặt lên người khác. Mỗi thời đại đều có nét đặc trưng riêng, Ôn Túc Túc tôn trọng lựa chọn của mọi người.
Trần Nguyệt Phân thấy Ôn Túc Túc đến cũng rất nhiệt tình, không hề từ chối kẹo sữa Đại Bạch Thỏ mà Ôn Túc Túc cho bọn trẻ, chỉ nói bọn trẻ cảm ơn Ôn Túc Túc, rồi để chúng ra một bên chơi.
“Em đến đúng lúc lắm, ở lại ăn cơm tối nhé, đợi bố bọn trẻ về là ăn được rồi.” Trần Nguyệt Phân nói.
Thành thật mà nói, tay nghề nấu nướng của Trần Nguyệt Phân rất khá, ít nhất là ngon hơn hẳn cơm tập thể ở nhà ăn. Ôn Túc Túc suy nghĩ một chút, cũng không từ chối, thuận thế nói: “Chị Nguyệt Phân, em có thể bàn bạc với chị một việc được không? Nói thật lòng, em thấy tay nghề của chị rất tốt, nếu được, em muốn sau này đều đến nhà chị ăn cơm, phiếu cơm em cũng sẽ đưa đầy đủ, mỗi bữa sẽ đưa nhiều hơn ở nhà ăn một phiếu, được không?”
Thực ra, những người đến binh đoàn đều là thanh niên trí thức.
Thanh niên trí thức là gì? Chính là những thanh niên có văn hóa. Trần Nguyệt Phân là một phụ nữ nông thôn mù chữ, những thanh niên trí thức đó đều không muốn tiếp xúc với cô ấy, thậm chí còn có người lén lút bàn tán sau lưng, không hiểu sao đại đội trưởng lại cưới một người vợ như vậy.
Có thể kết thân với Ôn Túc Túc, Trần Nguyệt Phân cũng rất sẵn lòng. Trong mắt cô ấy, Ôn Túc Túc là một cô gái đáng yêu.
Cô ấy dọn hết các món ăn lên bàn. Thịt chiên giòn vàng ruộm, bên cạnh còn có một đĩa nhỏ đựng ớt băm, lăn thịt qua ớt băm một vòng, khi ăn sẽ có cả vị thơm của thịt lẫn vị cay của ớt.
Ai ăn bánh bao do Trần Nguyệt Phân làm cũng phải khen một câu "rất ngon".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)