Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cuộc Sống Của Nữ Quân Y Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Ôn Dược Tiến đưa danh sách cho Lâm Tĩnh Hảo, nói cô ta xem kỹ các khoản trên đó, xem Ôn Túc Túc có cố ý viết bậy bạ hay không. Lâm Tĩnh Hảo biết rõ mình đã tiêu bao nhiêu tiền của Ôn Túc Túc, biết danh sách này không sai, chỉ liếc mắt một cái, hốc mắt đã đỏ hoe, dường như sắp khóc đến nơi.

Tiêu tiền của Ôn Túc Túc, Ôn Dược Tiến trả, cô ta không cần phải bỏ ra bất cứ thứ gì, nhưng lại chực khóc, người không biết đầu đuôi câu chuyện lại tưởng Ôn Túc Túc bắt nạt người ta.

Lâm Tĩnh Hảo cắn môi, mắng thầm Ôn Túc Túc, ngoài mặt lại nói: "Không phải đâu... Chị Túc Túc, em không có ý đó... Em không biết mình đã tiêu của chị nhiều tiền như vậy... Em cũng ngại để anh Dược Tiến trả thay nữa, hay là em tự trả vậy..."

"Có điều em không có nhiều tiền như vậy, chị Túc Túc chị cũng biết hoàn cảnh khó khăn của nhà em, hay là..."

"Hay là cô dùng tiền lương hàng tháng của mình để trả đi, một tháng 35 đồng, sáu tháng là trả xong, tôi không tính lãi đâu." Ôn Túc Túc cắt ngang lời Lâm Tĩnh Hảo.

Lâm Tĩnh Hảo nắm chặt góc áo: "Nhưng mà mỗi tháng em còn phải gửi tiền về nhà... Em không có nhiều tiền để trả... Phải làm sao bây giờ..."

Ôn Túc Túc lạnh lùng nhìn Lâm Tĩnh Hảo, nói qua nói lại, mục đích của cô ta là không muốn trả mà thôi, nói nhiều lý do như vậy làm gì.

"Vậy nếu đã như vậy, thì lúc đó sao cô lại tiêu nhiều tiền của tôi như vậy? Lúc đó chính cô nói sẽ trả, bây giờ lại nói mình không trả được, chẳng lẽ ngay từ đầu cô đã không định trả sao? Em gái Tĩnh Hảo này, cô làm như vậy khiến tôi rất khó xử, tiền chẳng phải từ trên trời rơi xuống..." Ôn Túc Túc ghét nhất là cái bộ dạng này của Lâm Tĩnh Hảo.

Cô nhịn xuống ý muốn đánh cho cô ta một trận, thở dài.

Lúc Lâm Tĩnh Hảo ăn đồ của cô, nói là chia sẻ với nhau, nhưng đã lấy không ít từ chỗ Ôn Túc Túc, lại chưa từng chia sẻ gì cho Ôn Túc Túc, lúc tiêu tiền của cô, nói có tiền sẽ trả, kết quả một xu cũng không trả.

Lâm Tĩnh Hảo lại bắt đầu tỏ ra tủi thân: "Em... lúc đó em không nghĩ nhiều như vậy..."

Ôn Túc Túc bắt chước giọng điệu của cô ta, nói: "Tôi thấy không phải cô không nghĩ đến, mà là không muốn trả? Làm người không thể như vậy đâu."

"Em... em không có..." Lâm Tĩnh Hảo thấy có nhiều người ở đây, nếu cô ta bị mang tiếng là người nợ tiền không trả, mọi người sẽ nghĩ sao về cô ta? Cô ta chỉ có thể đỏ mặt tía tai giải thích.

Ôn Túc Túc đã nói rõ ràng, chỉ cần là người có đầu óc một chút, đều hiểu chuyện này là do Lâm Tĩnh Hảo sai, thông minh hơn một chút, đã có thể hiểu Lâm Tĩnh Hảo giả tạo, chỉ biết tiêu tiền mà không biết trả.

Chỉ có Ôn Dược Tiến đầu óc rỉ sét, khăng khăng cho rằng Ôn Túc Túc thấy anh ta là con hổ béo nên muốn làm thịt, bực bội chắn trước mặt Lâm Tĩnh Hảo.

Nói: "Ôn Túc Túc, cô đừng ép Tĩnh Hảo nữa, số tiền này tôi sẽ trả! Tôi sẽ đưa cho cô những thứ tôi mang từ nhà đến trước, còn lại sẽ dùng tiền lương hàng tháng của tôi trả cho cô!"

Ôn Túc Túc: "Ồ."

"Anh họ đối xử với Tĩnh Hảo tốt thật đấy, không biết Tĩnh Hảo có đối xử với anh họ tốt như vậy không nhỉ, hì hì."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc