Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cùng Bạn Thân Đi Theo Quân, Cậu Ly Hôn Mình Cũng Ly Hôn Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Giống như một người vô hình, cậu không đưa ra ý kiến, cũng không nói gì mà lặng lẽ đi theo ra ngoài.

Họ vừa đi, trong nhà lập tức yên tĩnh trở lại.

Mẹ Chu nhìn đồng hồ, thấy đã tám rưỡi mà trong phòng vẫn chưa có động tĩnh gì.

Bà thật sự không nhịn được nữa, cầm cây chổi gõ gõ ngoài cửa, cố ý tạo ra những âm thanh chói tai.

"Con dâu nhà ai mà ngày đầu tiên kết hôn đã ngủ nướng thế này?"

Vốn tưởng chỉ dâu mắng hòe như vậy, người bên trong không chịu nổi sỉ nhục sẽ ra ngoài.

Kết quả là không có.

Cha Chu vốn định nói đỡ cho con dâu, nhưng vừa liếc nhìn đồng hồ, thấy sắp chín giờ rồi mà vẫn chưa có động tĩnh gì.

Lại nhìn bà vợ sắp nổi trận lôi đình của mình.

Ông dứt khoát phủi tay: "Tôi đi làm đây."

Cứ chuồn trước đã rồi tính.

Cái vẻ lâm trận bỏ chạy này của ông khiến mẹ Chu tức không có chỗ xả, bà sáng sớm đã dậy đầu tắt mặt tối.

Con dâu mới về nhà chồng lại chổng mông ngủ đến khi mặt trời lên đến đỉnh đầu.

Nghĩ đến đây, mẹ Chu liền cảm thấy mình thật khổ mệnh, không chỉ cầm chổi gõ nữa.

Bà còn lấy một cái chậu tráng men và cây cán bột ra, dùng cây cán bột gõ vào chậu tráng men, tạo ra những âm thanh chói tai.

Hai căn phòng phía đông và phía tây vẫn không có động tĩnh.

Điều này càng khiến mẹ Chu thêm bực bội, bà ném dụng cụ đi, giơ tay đập mạnh vào cửa gỗ phòng phía đông: "Người trong phòng, cô ra đây cho tôi, cô là chị dâu cả, là con dâu trưởng nhà họ Chu, cô tự xem lại mình đi, ngày kết hôn mà chổng mông ngủ đến mười giờ, có coi được không?"

Hiện tại nguyên thân đã kết hôn, đã động phòng, người lấy lại là nhân vật phản diện.

Ván đã đóng thuyền.

Nhưng điều đó cũng không quan trọng.

Quan trọng là cô và cô bạn thân cùng nhau gặp tai nạn xe hơi.

Bạn thân của cô có xuyên không không?

Không thể để một mình cô xuyên đến cái thời đại cô độc này được.

Nếu Minh Châu cũng xuyên qua thì ở cái thập niên bảy mươi không người thân thích này, những ngày tháng ấy cũng không phải là không thể sống được.

Việc cấp bách bây giờ là phải xác định tình hình của Minh Châu.

Kẻ thù không đội trời chung kiêm chị em dâu của nguyên thân, Triệu Minh Châu.

Rốt cuộc có phải là cô bạn thân của cô không.

Sau khi tính toán rõ ràng tình hình hiện tại, cũng đã xác định được việc cần làm tiếp theo.

Mạnh Chi Chi lúc này mới chú ý đến người ngoài cửa.

Nghe tiếng đập cửa và chửi mắng bên ngoài, cô "chậc" một tiếng.

Từ xưa mẹ chồng nàng dâu đã là kẻ thù của nhau.

Câu này quả không sai, nhưng cũng chẳng sao cả, dù gì cô cũng chẳng phải người tốt lành gì.

Mạnh Chi Chi mặc cho đối phương đập cửa rầm rầm.

Cô không vội mở cửa, mà thong thả khoác một chiếc áo bông hoa nhí màu chàm, bên dưới mặc một chiếc quần bông củ cải màu đen.

Rõ ràng là cách ăn mặc rất cồng kềnh, nhưng cô lại có ngoại hình ưa nhìn, da trắng nõn, mắt sáng răng trắng, còn có mái tóc đen nhánh như thác nước.

Đúng là kiểu bạch liên hoa thanh thuần.

Mạnh Chi Chi soi mình trong chiếc gương treo trên tường, hết sức hài lòng.

"Mạnh Chi Chi."

Cô nhìn người trong gương, giọng nói chậm rãi nhưng mang vài phần quả quyết: "Tôi sẽ sống tốt cuộc đời của cô, thay đổi vận mệnh của cô."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc