Chu Thiệp Xuyên bắt đầu nhìn quanh căn phòng, trước khi kết hôn, một mình anh ở đây thế nào cũng được.
Sau khi kết hôn hai vợ chồng ở, lại cảm thấy đâu đâu cũng là khuyết điểm.
Phòng nhỏ quá.
Giường cũng nhỏ.
Ngay cả việc đi vệ sinh cũng bất tiện, nhà vệ sinh công cộng của khu tập thể ở cuối ngõ, đi bộ qua đó cũng mất năm phút.
Trời đông giá rét thật sự bất tiện.
Huống hồ, phụ nữ lại càng bất tiện hơn.
Chu Thiệp Xuyên im lặng một lát, ra ngoài tìm vật liệu, tự làm một chiếc bô sạch sẽ, đặt ở sau cửa.
Sau khi làm xong, thấy thời gian cũng không còn nhiều lắm, Chu Thiệp Xuyên dừng lại, ánh mắt nhìn lên giường.
Mạnh Chi Chi ngủ say như chết, cả người vùi trong chăn, chỉ có thể thấy bên ngoài lớp chăn lộn xộn là một chiếc chân thon dài trắng nõn.
Chu Thiệp Xuyên thậm chí còn nhớ, mới lúc nãy cô còn dùng đôi chân thon dài ấy quấn quanh eo anh.
Ánh mắt anh tối sầm lại, anh bước lên phía trước, nhét chân cô vào trong chăn, dém lại mép chăn để chắc chắn gió lạnh không lùa vào.
Chu Thiệp Xuyên lấy ra toàn bộ số tiền và tem phiếu công nghiệp ít ỏi trên người, nhét hết xuống dưới gối.
Rồi nhân lúc trời còn tối, anh cất cuốn sổ hộ khẩu của vợ mình trên bàn vào người.
Làm xong tất cả, anh mới quay người ra ngoài, lặng lẽ gõ cửa phòng phía Tây.
Bên này vừa gõ, Chu Dã bên kia liền lập tức tỉnh lại, cánh tay anh ấy còn đang làm gối đầu cho một người.
Lại còn là một người phụ nữ vô cùng mềm mại.
Điều này làm khuôn mặt Chu Dã nóng bừng lên, môi cũng bị cắn đến đỏ ửng, hơi thở nóng hổi, mang theo vẻ non nớt chỉ có ở thiếu niên.
Chỉ là không hề có một tia dung tục.
Chu Dã im lặng một lát rồi mới cẩn thận đặt người kia xuống.
Quay người thay quần áo rồi đi ra ngoài.
Bên ngoài trời còn chưa hửng sáng, vẫn còn chìm trong bóng tối trước bình minh.
Chu Thiệp Xuyên đứng ở cửa, mặc một bộ quân phục thẳng tắp, cúc áo cài lên tận cổ.
Cả người anh ẩn trong bóng tối, cao lớn thẳng tắp, oai hùng phi thường.
Trong đêm tân hôn, hai anh em đột nhiên ra khỏi phòng cưới của mình, gặp lại nhau, cả hai đều có chút không tự nhiên.
"Dỗ dành xong rồi à?"
Chu Thiệp Xuyên chủ động phá vỡ sự im lặng.
Thực tế anh ấy còn chưa nhìn rõ mặt mũi đối phương ra sao, càng chưa động phòng.
Cứ thế đắp chăn ngủ chay một đêm.
Chu Thiệp Xuyên cũng không tiện hỏi chuyện phòng riêng của em trai, anh "ừ" một tiếng, giọng nói trầm ổn: "Đơn vị gửi điện báo, bảo chúng ta về gấp."
Trong lòng Chu Dã có chút khó chịu, đầu lưỡi chống lên má: "Sao lại đúng lúc này?"
Chu Thiệp Xuyên lắc đầu.
Chu Dã quay đầu nhìn cánh cửa phòng phía Tây đang đóng chặt, người trên giường ngủ say không biết trời đất, anh ấy nghiến răng, khẽ mắng một câu: "Không tim không phổi."
Chồng sắp đi rồi mà còn ngủ như lợn.
Nói thì nói vậy, anh ấy quay đầu đem chút tiền duy nhất trên người đặt hết dưới gối, lại mò lấy cuốn sổ hộ khẩu rồi mới cùng Chu Thiệp Xuyên rời đi.
Ra khỏi cửa, anh ấy hỏi một câu: "Không nói với ba mẹ à?"
Chu Thiệp Xuyên lắc đầu, anh đã thay quân phục, cúc áo cài lên cao nhất, quân phục vừa vặn được thân hình anh chống đỡ một cách hoàn hảo, cao lớn uy mãnh, quy củ nghiêm nghị.
"Anh để lại thư rồi."
Ngắn gọn súc tích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

