Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mẹ Chu lập tức cứng họng, lớn tuổi trí nhớ cũng kém, bà giơ tay đấm đầu, có chút ghét bỏ bản thân vô dụng.
Do dự một lát, rốt cuộc bà đưa ống nghe cho Mạnh Chi Chi.
Mạnh Chi Chi cũng không ngán, cô cầm lấy ống nghe, giọng điệu dịu dàng nhưng bình tĩnh: "Alo đồng chí, tôi tìm Chu Thiệp Xuyên."
Không biết bên kia nói gì.
Nhân viên trực tổng đài hơi ngơ ngác: "Cầm nhầm sổ hộ khẩu hả?"
"Đúng vậy." Mạnh Chi Chi nói chậm lại, cố gắng nói ngắn gọn, "Phiền anh nhắn với Chu Thiệp Xuyên tạm hoãn nộp báo cáo kết hôn, nếu có gì không rõ thì gọi điện về nhà, tôi sẽ giải thích với anh ấy."
"Đúng rồi, bảo anh ấy nhận được tin thì nhất định phải gọi điện lại cho chúng tôi ngay lập tức."
Âm cuối như bọc mật đường, cho dù là mệnh lệnh cũng khiến người nghe không cảm thấy chút áp đặt nào, ngược lại theo bản năng muốn nghe theo.
Người trực tổng đài đầu dây bên kia chỉ có một suy nghĩ: Giọng nói của chị dâu này thật dễ nghe.
Ngoài mặt cậu ta vẫn nhanh nhẹn nhận lời.
"Được, chị dâu, em nhất định sẽ chuyển tin tức này cho đồng chí Chu ngay lập tức."
Mẹ Chu đứng bên cạnh nghe hết toàn bộ quá trình, cuộc điện thoại này của Mạnh Chi Chi gần như không có một câu thừa thãi.
Đợi cúp điện thoại xong, mẹ Chu đột nhiên nói với Mạnh Chi Chi một câu: "Đầu óc cô cũng nhanh nhạy đấy."
Trước sau đều suy tính chu đáo, ngay cả cách gọi điện thoại cũng vậy.
Mạnh Chi Chi liếc nhìn động tác sờ túi của bà, cười ngọt ngào nịnh nọt: "Còn không phải do mẹ dạy tốt sao ạ."
Triệu Minh Châu đứng cạnh nghe xong, trợn trắng mắt đầy cạn lời.
Mẹ Chu vốn đang tiếc tiền điện thoại, định bắt Mạnh Chi Chi trả khoản này, nhưng nhìn cô con dâu gọi mẹ ngọt xớt như vậy, còn bảo do bà dạy tốt.
Lập tức bà không mở miệng đòi tiền được nữa.
"Triệu Minh Châu, học hỏi chị dâu cả của con nhiều vào."
Nói xong, bà quay sang trả một đồng mốt tiền điện thoại một cách dứt khoát.
Triệu Minh Châu vừa định nổi đóa, Mạnh Chi Chi nhân lúc mẹ Chu trả tiền, ấn tay cô ấy xuống và lắc đầu.
Lúc này đừng có mở miệng, mở miệng là phải trả tiền đấy!
Đúng lúc mẹ Chu trả tiền xong quay đầu lại, thấy Mạnh Chi Chi đang ấn tay Triệu Minh Châu, cái radar trong đầu bà lập tức rú còi báo động.
"Hai đứa bây làm sao đấy, lại muốn đánh nhau à?"
Mạnh Chi Chi nhìn sang Triệu Minh Châu.
Triệu Minh Châu xắn tay áo lên, không nói gì.
Mẹ Chu thấy tình hình có vẻ căng, túm lấy hai người lôi ra ngoài: "Đang ở ngoài đường, các cô đừng có mà đánh nhau."
Bà không chịu nổi cái sự mất mặt này đâu.
Mạnh Chi Chi và Triệu Minh Châu đều im lặng, đi theo sau lưng mẹ Chu.
Ra khỏi cửa hợp tác xã, mũi ngửi thấy mùi khoai lang nướng thơm nức mũi, Mạnh Chi Chi lập tức tỉnh cả người, cô và Triệu Minh Châu trao đổi ánh mắt với nhau.
Giây tiếp theo, Mạnh Chi Chi không chịu đi nữa, cô đứng chôn chân tại chỗ.
Mẹ Chu kéo không nổi, quay đầu lại nhìn Mạnh Chi Chi: "Làm sao thế này?"
Mạnh Chi Chi chỉ vào ông cụ bán khoai lang nướng, mở to đôi mắt long lanh, giọng nói ngọt đến mức muốn sâu răng: "Mẹ ơi mẹ à, mẹ ruột của con ơi, con gái mẹ muốn ăn khoai nướng."
Mẹ Chu đang bực mình, sáng sớm đã "xuất huyết" mất hai trăm, ngay sau đó lại tốn hơn một đồng tiền điện thoại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


