Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cùng Bạn Thân Đi Theo Quân, Cậu Ly Hôn Mình Cũng Ly Hôn Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

"Hơn nữa làm kẻ cực phẩm cũng tốt, cực phẩm thì được ăn ngon mặc đẹp, không cần đạo đức, chỉ việc hưởng thụ thôi."

"Tớ làm cực phẩm tớ tự hào."

Thế là hai người cười hắc hắc.

Rồi lại lao vào "đánh nhau" tiếp.

Mẹ Chu: "..."

Nghiệp chướng mà.

Kiếp trước chắc chắn bà tạo nghiệp nặng lắm nên kiếp này mới cưới phải ngữ con dâu này.

Lại còn cưới một lúc cả đôi.

Chết mất thôi.

Sao bà lại xui xẻo thế này chứ.

Mẹ Chu vừa định chống nạnh chửi.

Thì Mạnh Chi Chi đột nhiên buông tay, quay đầu chạy tới ôm cánh tay mẹ Chu khóc lóc: "Mẹ, mẹ phân xử đi, chuyện sính lễ tạm thời không nói, nhưng con ngủ với anh cả, cô ta ngủ với anh hai, mẹ giải quyết cho bọn con thế nào đây?"

Không đợi mẹ Chu mở miệng, Triệu Minh Châu đã khoanh tay trước ngực, nhướng mày cười khẩy: "Thế tôi trả lại Chu lão nhị cho cô là được chứ gì?"

Mạnh Chi Chi khóc sướt mướt: "Người cô không thèm thì tôi cũng chẳng thèm!"

"Tôi có phải bà đồng nát đâu!"

Mẹ Chu: "..."

Vai Triệu Minh Châu run lên bần bật, suýt chút nữa thì phì cười, cô ỷ vào chiều cao, cứ thế cúi xuống nhìn Mạnh Chi Chi: "Cô không thèm thì thôi, đàn ông cô dùng rồi tôi còn chê bẩn ấy!"

"Cô không cần Chu lão nhị, tôi cũng cóc cần Chu lão đại đâu!"

Bầu không khí trong nháy mắt căng thẳng tột độ.

Mẹ Chu đau đầu kinh khủng: "Thế các cô muốn làm sao?"

Tới rồi!

Mạnh Chi Chi hỏi ngược lại: "Phải hỏi là mẹ muốn làm sao chứ?"

"Chuyện vào nhầm phòng tân hôn, lúc ấy con và Triệu Minh Châu đều say bí tỉ, ai giở trò ở giữa thì người đó tự biết."

Cô liếc mắt nhìn quanh đám đông.

Lời này mang theo vài phần dọa dẫm.

Hàng xóm xung quanh lập tức im bặt, dỏng tai lên nghe.

Mí mắt mẹ Chu giật giật: "Ý cô là?"

Mạnh Chi Chi cũng không biết chân tướng sự thật, cô chỉ đoán mò: "Chắc chắn là có người cố ý dẫn chúng con vào nhầm phòng."

Mẹ Chu lập tức im lặng, bà bắt đầu nhớ lại, tối qua là đám cưới của hai con trai bà.

Lúc trước hai con trai bà trúng tuyển nhập ngũ, đã bị không ít hàng xóm ghen ăn tức ở.

Họ đều bảo con trai bà da trắng thịt thơm công tử bột, vào quân đội chẳng được bao lâu sẽ bị đuổi về.

Nhưng không ngờ, hai người kiên trì suốt sáu bảy năm, hơn nữa còn thăng tiến vù vù.

Có thể nói là tuổi trẻ tài cao, chỉ có điều hai người thường xuyên ra chiến trường, bà sợ con trai hy sinh mà không có người nối dõi.

Nên mới bỏ ra số tiền lớn cưới hai cô con dâu như hoa như ngọc về.

Vì thế còn tổ chức linh đình một trận.

Đêm qua người đến mời rượu không ít, người đến chúc mừng cũng nhiều.

Thậm chí có thể nói, đây là lần náo nhiệt nhất của nhà họ Chu trong suốt hai mươi năm qua.

Cũng là lần bà nở mày nở mặt nhất.

Ai bảo nhà bà có hai con trai đi bộ đội chứ, mà đứa nào cũng ưu tú!

Thấy mẹ Chu bắt đầu suy nghĩ theo hướng đó.

Mạnh Chi Chi liền châm thêm mồi lửa: "Trong tình trạng con và Triệu Minh Châu đều say như chết, lại ở nơi lạ nước lạ cái, hai đứa con tuyệt đối không thể tự mò vào phòng được, trăm phần trăm là có người cố ý dẫn sai phòng."

Dẫn sai phòng rồi thì sao.

Cô và Triệu Minh Châu đương nhiên sẽ vào nhầm phòng tân hôn.

Bởi vì phòng của Chu Thiệp Xuyên và Chu Dã từ nhỏ, một phòng phía Đông, một phòng phía Tây.

Hai người họ đều đã quen chân, cứ thế đi về phòng của mình.

Hơn nữa trời tối, lại là cưới xin qua mai mối chưa từng gặp mặt.

Hai bên đều không quen biết, cho nên mới xảy ra chuyện nhầm lẫn tai hại này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc