Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Cùng Bạn Thân Đi Theo Quân, Cậu Ly Hôn Mình Cũng Ly Hôn Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Mẹ Chu vẻ mặt xấu hổ, trong lòng thầm mắng, đúng là đứa con ngỗ nghịch ngu ngốc, loại lời tâm tình này cũng dám nói toạc ra bên ngoài.

Mạnh Chi Chi giả điếc, coi như không nghe thấy.

Khoảng mười phút sau.

Cha Chu hốt hoảng từ phân xưởng trở về, ông ấy làm việc ở xưởng đồ hộp. Nhưng ông ấy không phụ trách đóng hộp, mà phụ trách sửa máy móc.

Cho nên trên người dính đầy dầu máy đen kịt, nhìn dáng vẻ rất nhếch nhác.

"Chuyện gì xảy ra?"

Mạnh Chi Chi vẫn còn dựa vào vai mẹ Chu, mẹ Chu nhìn thấy chồng mình trở về, cuối cùng cũng tìm được trụ cột.

"Có hai chuyện."

"Thứ nhất, tối hôm qua Mạnh Chi Chi đã vào nhầm phòng tân hôn, sáng nay nó đi ra từ phòng thằng cả."

Cha Chu suýt chút nữa tắc thở.

"Tại sao có thể như vậy?"

Ông ấy nhíu mày, mặt già cũng đỏ bừng, quay sang hỏi Mạnh Chi Chi: "Người ngủ cùng con tối hôm qua là ai, con có biết không?"

Mạnh Chi Chi vẻ mặt mờ mịt, mắt đỏ như mắt thỏ: "Con không biết."

Cha Chu vò đầu, tiện tay bứt đứt mấy sợi tóc.

Tiếp theo liền trừng mắt lườm mẹ Chu một cái: "Bảo bà tiết kiệm, buổi tối ngay cả đèn dầu cũng phải giấu đi không nỡ thắp, lần này xảy ra chuyện lớn rồi đấy thấy chưa?"

Con dâu út ngủ với con trai cả.

Chuyện này nói ra sợ là sẽ bị người ta cười cho thối mũi.

Mẹ Chu đúng là có nỗi khổ khó nói.

Bà ta nào biết tiết kiệm quá lại gây ra họa lớn như vậy.

Kết hôn vào động phòng mà còn có thể vào nhầm?

Thật sự là chuyện lạ đời hiếm có.

Cha Chu không tính sổ với bà ta ngay, ông ấy đứng tại chỗ đi đi lại lại, cuối cùng quyết định: "Gọi Triệu Minh Châu ra, hỏi xem tối qua con bé ngủ với ai?"

Lời này vừa dứt, Mạnh Chi Chi đột nhiên ngẩng đầu, rất hài lòng.

Đây mới đúng là mục đích của cô chứ.

Cô vẫn luôn muốn mở cửa phòng bên cạnh, nhưng ngại thân phận của nguyên chủ và Triệu Minh Châu là kẻ thù không đội trời chung.

Cho nên, căn bản không thích hợp để cô chủ động đề nghị đi tìm Triệu Minh Châu.

Lúc này cha Chu nhắc tới, mẹ Chu liền nói: "Nếu tôi mà gọi được nó ra thì đã gọi từ sớm rồi."

"Bên ngoài ầm ĩ động tĩnh lớn như vậy, bên trong nó lại im thin thít không mở cửa."

Nói tới đây, bà ta kín đáo liếc nhìn Mạnh Chi Chi một cái: "Chỉ sợ hai đứa nó tối hôm qua cũng hoạt động mạnh quá."

"Cho nên lúc này mới không nghe thấy."

Trong câu này còn có một tầng ý nghĩa sâu xa hơn.

Đó chính là Triệu Minh Châu và thằng hai tối hôm qua cũng động phòng, hơn nữa còn rất kịch liệt, cho nên mới khiến Triệu Minh Châu mệt ngất đi.

Cha Chu nghe mà đau cả đầu, ông ấy cũng không tiện đi gọi cửa, liền nói với Mạnh Chi Chi: "Tiểu Mạnh, con đi đập cửa đi."

Mạnh Chi Chi cắn môi không nói gì, da mặt trắng trẻo, vẻ mặt ngơ ngác vô tội.

Thấy cô không phản ứng.

Cha Chu thở dài, nhẹ giọng khuyên bảo: "Mẹ con gọi không ra, cha cũng gọi không ra, con đi đi, nếu không việc hôm nay không có cách nào giải quyết đâu."

Mạnh Chi Chi "vâng" một tiếng, không phải cô không muốn đi, mà là cô đang căng thẳng.

Cô không dám gõ cánh cửa đó, cô sợ người sau cánh cửa không phải là bạn thân của cô - Triệu Minh Châu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc