Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cô vừa nói gì?”
Đôi mắt Tạ Lan Chi căng thẳng, giọng khàn đục như nghẹn trong cổ họng.
Ánh mắt của Tần Thư hạ xuống, nhìn về phía vùng trung tâm. Tạ Lan Chi nhìn theo.
Sáng sớm, đáng lẽ một người đàn ông phải có phản ứng... nhưng anh lại không có.
Khuôn mặt vốn tái nhợt của Tạ Lan Chi hơi ửng đỏ vì xấu hổ và tức giận. Anh kéo chăn che ngang thắt lưng, hàm răng nghiến chặt. Bất kỳ người đàn ông nào cũng khó chịu khi bị nghi ngờ khả năng của mình – điều này ảnh hưởng trực tiếp đến lòng tự tôn.
“Khụ…”
Thấy Tạ Lan Chi “ngại ngùng”, Tần Thư khẽ ho một tiếng để xua tan sự lúng túng.
“Có lẽ do lúc bị thương ảnh hưởng chút ít, chỉ cần điều trị là ổn thôi.”
Câu nói an ủi vừa thốt ra, Tần Thư chợt nhận ra sự mập mờ trong lời nói của mình. Ai không biết lại tưởng cô đang khao khát lắm đây.
Khuôn mặt trắng nõn của Tần Thư ửng đỏ lên như quả đào chín, trông cực kỳ quyến rũ. Thấy sự thay đổi biểu cảm của cô, cơn giận trong lòng Tạ Lan Chi nguôi ngoai đi phần nào.
Anh chuyển chủ đề một cách tinh tế: “Sao cô lại đến đây?”
Trời vừa hửng sáng, chưa đến giờ tập huấn. Tần Thư lấy lại bình tĩnh, chỉ về phía tủ gỗ bên cạnh, nơi đặt hai túi kim châm cứu.
“Đem đồ ăn sáng cho anh và chuẩn bị trị liệu.”
Tạ Lan Chi nhìn đám kim dài ngắn nằm ngay ngắn, chẳng nói chẳng rằng.
“Ăn sáng trước đi, ăn no mới có sức… ‘chịu đựng’.”
Hai từ “chịu đựng” ấy lọt vào tai anh khiến anh cứng người.
Khuôn mặt biến dạng, đôi chân gãy và cái vấn đề... khó nói kia, những điều này không ngừng dày vò tâm trí anh.
Tạ Lan Chi ngập ngừng tránh ánh mắt của Tần Thư, giọng khàn đục: “Tôi chưa đánh răng.”
Tần Thư không biết ý nghĩ trong đầu anh, chỉ cười nói: “Anh cố nhịn một chút, sau trị liệu rồi hãy vệ sinh.”
Cô nhét hộp cơm vào tay anh.
Mở nắp ra, mùi cháo thơm lừng tỏa ra. Tần Thư thúc giục, Tạ Lan Chi uống vài ngụm, vị thuốc lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không gây cảm giác buồn nôn, thậm chí khiến anh cảm thấy ngon miệng hơn.
Ánh mắt anh loé lên tia sáng, dấu sau hàng mi dài.
Tạ Lan Chi nằm yên, toàn thân cắm đầy kim bạc.
Tần Thư không thể không liếc mắt nhìn cơ bụng và vòng eo săn chắc của anh.
“Những mũi kim tiếp theo sẽ rất đau, chuẩn bị tâm lý nhé.”
Nói xong, cô đâm kim vào huyệt khí hải và huyệt quan nguyên.
Đau đớn khiến toàn thân Tạ Lan Chi co giật, hơi thở gấp gáp, lẫn tiếng rên rỉ đè nén.
Thấy vậy, Tần Thư chỉ an ủi hờ hững: “Anh bị hao tổn khí huyết nhiều, giờ cần bổ sung lại, cố gắng chịu đựng.”
Mắt anh hé mở, giọng trầm hẳn: “Tôi chịu được.”
Tần Thư gật đầu rồi quan sát vết thương trên chân trái đã bó bột của anh.
“Giờ tôi sẽ tháo bột ở chân anh.”
“Ừ.”
“Khoảng nửa tháng tới anh sẽ phải nằm trên giường.”
“Được.”
“Cả ăn uống và vệ sinh cũng ở trên giường.”
“...Không thành vấn đề.”
Anh không quan tâm mình có phải nằm bao lâu, miễn là đôi chân có thể bình phục và anh có thể tiếp tục ở lại quân đội.
Tạ Lan Chi nhìn Tần Thư, khàn giọng hỏi: “Chân tôi thật sự có thể lành lại chứ?”
Tần Thư tháo băng thạch cao, nhẹ nhàng nói: “Dĩ nhiên rồi.”
Sự bình tĩnh của cô khiến anh không khỏi nghi ngờ. Anh muốn có thể trở lại tập luyện và tiếp tục phục vụ trong quân ngũ.
Cảm thấy chút thất vọng từ anh, Tần Thư nói: “Để chân anh lành lặn, tôi sẽ dùng kim châm để khai thông kinh mạch, rồi dùng thuốc đặc chế của tôi. Một tháng sau anh sẽ hồi phục.”
Giọng nói nhẹ nhàng ấy giống như đang làm nũng khiến anh ngạc nhiên.
“Rất nhanh sẽ qua thôi.”
Giọng anh trầm hẳn: “Cố gắng hết sức, chữa không được cũng không trách cô.”
Lời vừa dứt, cơn đau buốt từ chân truyền đến.
Bó bột đã được tháo ra, để lộ vết thương dài trên chân anh, khâu bằng hàng chục mũi chỉ, vừa xấu xí vừa đáng sợ.
“Vết khâu ngoài đã ổn, nhưng dây thần kinh gần như hỏng hết.”
Tần Thư lấy một chiếc kim vàng, cảnh báo: “Kim này sẽ châm sâu hơn, anh chuẩn bị nhé.”
“Á…!”
Định mở miệng nói gì đó, anh chỉ thốt ra tiếng rên đau đớn. Tần Thư làm việc nhanh chóng, đã bắt đầu châm cứu.
Cơn đau dằn vặt khiến Tạ Lan Chi mồ hôi túa ra như mưa, từng giọt lăn xuống theo làn da rám nắng, qua cơ bụng săn chắc.
Nhìn thấy anh cắn chặt môi, cổ họng gồ lên, bất giác Tần Thư cảm thấy muốn cắn lên đấy một cái.
Cô vội quay đi, thầm than: Chết tiệt, cái yết hầu thật là…
“Làm ơn, lấy cho tôi cốc nước.”
Tiếng anh khàn khàn vang lên, kéo cô trở lại thực tại. Tần Thư cầm cốc nước đến bên giường.
Lúc này, ngay cả sức nhấc tay anh cũng không còn, phải nhờ cô đưa nước đến miệng.
“Thêm nữa.”
Uống xong cốc nước, anh vẫn thấy chưa đủ.
Cô quay người định lấy thêm nước, nhưng bất ngờ chân cô trượt ngã, đổ ập xuống người anh – đầy những cây kim châm cứu.
Ý thức được cú ngã sẽ ảnh hưởng đến anh, cô nhanh chóng phản ứng, cố gắng nghiêng người để tránh.
Hai người gần như đối mặt nhau, mặt đối mặt, chỉ cách nhau vài milimet, gần đến mức hơi thở hai người quện vào nhau.
Ngay lúc đó, cửa phòng bệnh khẽ mở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
