Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cô không biết xấu hổ.” Trà Hoa thẹn quá thành giận.
“Im miệng. Chuyện của tao chưa đến lượt mày quyết định.” Lý Vệ Quốc đi đến đứng bên Hạ Thanh Thanh sắc mặt lạnh lùng nói.
“Anh, cô ấy không phải người tốt. Anh đừng bị vẻ bề ngoài của cô ấy lừa.” Trà Hoa tức giận dậm chân.
“Tao có mắt không cần mày thay tao quyết định. Sau này đừng có việc gì đến quấy rầy người ta, để tao biết còn có lần sau, đừng trách tao đánh mày.” Lý Vệ Quốc nói rất nghiêm túc.
Trà Hoa tức thì cảm thấy mất mặt, trước mặt Hạ Thanh Thanh mắng chị ta Giống như đem mặt chị ta xát vào mặt đất.
Nước mắt uỷ khuất ngay lập tức tràn ra khóe mắt: “Anh, anh quá đáng lắm.”
Quay người liền chạy đi.
Lý Vệ Quốc thở dài, nói với Hạ Thanh Thanh: “Em đừng giận, con bé bị nuông chiều quá.”
Lý Vệ Quốc ngại ngùng gãi đầu.
Ba người cùng về đến căn tin của thôn ăn cơm.
Mỗi ngày đều là canh rau dại cùng bánh bao. Một đĩa dưa muối đen thùi lùi
Mọi người đều đói ăn như sói, còn mình có lẽ là do uống nước suối thần nên không cảm thấy đói.
Cô nhìn về phía Lý Vệ Quốc, hôm nay anh ăn rất tao nhã.
Lý Vệ Quốc nhìn món ăn trước mặt, anh không có hứng thú ăn. Trước kia chưa đến trưa bụng đã đói lả lơi. Hôm nay thật kỳ quái không cảm thấy đói.
Chiều lại phải làm việc không ăn chút gì chắc chắn không được. Liền cố gắng ăn.
Hạ Thanh Thanh cười hỏi anh: “Anh có phải không đói sao?”
Lý Vệ Quốc gật đầu: “Đúng là không đói.”
“Không đói anh còn cố ăn, không khó chịu sao?”
“Không ăn chiều không có sức làm việc.”
Cô đưa bánh bao của mình cho anh: “Cho anh, em ăn không nổi.”
Lý Vệ Quốc nhận lấy bánh bao: “Em không ăn à? Chiều chắc chắn sẽ đói. Anh giữ cho em, em đói thì qua tìm anh lấy.”
Hạ Thanh Thanh cười nói được.
Đồng thời cô cũng xác nhận mình không đói thật sự có liên quan đến nước suối thần. Có phải sau này không cần ăn cơm, uống hai ngụm nước là được?
Việc này cô phải hỏi A Ly.
Người trong đại đội làm việc từ sáu giờ sáng đến mười một giờ trưa, trưa nghỉ hai tiếng, lại từ một giờ chiều làm việc đến sáu giờ chiều về nhà.
Đó là trường hợp bình thường, nếu là mùa nông nghiệp bận rộn thì không có thời gian nghỉ ngơi gì cả.
Lý Vệ Quốc vừa đặt chén đũa xuống, Lý Đại Sơn liền đi đến. Tay ông còn cầm ống thuốc lá khô.
Hạ Thanh Thanh đứng dậy chào ông: “Bác Lý.”
Lý Đại Sơn ngại không thể không để ý người ta, ông ta đối với cô không có ấn tượng xấu, chỉ là lo lắng cô và con trai mình có thể bền lâu hay không.
“Bác tìm Vệ Quốc có việc.”
Hạ Thanh Thanh rất biết điều cười nói: “Được, hài người nói chuyện. Thế thì chúng cháu đi trước.”
Nói xong kéo Hồ Hiểu Mai bên cạnh đi.
Lý Vệ Quốc nhìn cha: “Cha, cha muốn hỏi con cái gì? Nếu vẫn là chuyện của con và Hạ Thanh Thanh, cha đừng mở miệng nữa. Chuyện của con tự mình quyết định, đời này của con không phải cô ấy thì không được.”
Điểm mà Lý Đại Sơn không hài lòng nhất với đứa con trai này, chính là anh quá cứng đầu. Một khi đã quyết định thì mười con bò cũng không kéo được về.
Ông ta thở dài: “Là chuyện của Trà Hoa, con bé tự khóa mình trong phòng khóc ném đồ đạc. Bà nội của anh vốn không thích nó, không muốn sống chung một nhà với nó. Bây giờ con bé lại ném đồ, làm bà nội tức không chịu được. Anh mau đi về nhà một chuyến, anh nói vài câu tốt với nó, nó nghe lời anh nhất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)