Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Thím, Trà Hoa, đi thăm họ hàng về rồi." Chị ta tiến lên chào hỏi.
Thuý Bình vui vẻ cười nói: "Về rồi, hôm nay không đi làm, cháu không đi thị trấn dạo chơi à?"
"Không, một mình không muốn đi đâu."
"Chị quàng kín thế này làm gì, có lạnh lắm không?" Trà Hoa tò mò hỏi.
"Ngồi ở cửa lạnh."
"Không ra ngoài cũng tốt, ra ngoài là tốn tiền. Không nói chuyện với cháu nữa, sắp ăn tối rồi thím phải mau về nhà nấu cơm." Thuý Bình nói.
"Trà Hoa, em có thể giúp chị chọn một kiểu giày không? chị có hai kiểu giày không biết cái nào đẹp." Chu Mỹ Lệ hỏi.
"Được, dù sao về nhà cũng không phải em nấu cơm. Mẹ, mẹ đi cùng em trai về trước đi, con xem cho Mỹ Lệ một chút." Trà Hoa thân mật tiến lên kéo tay Chu Mỹ Lệ.
"Được rồi. Đừng về nhà quá muộn, bà nội con lại không vui." Thuý Bình nhắc nhở.
"Con biết rồi, mẹ về trước đi." Nói xong kéo Chu Mỹ Lệ vào sân.
Về đến phòng, Chu Mỹ Lệ để giày đế vào rổ tre đựng kim chỉ.
Trà Hoa đi đến rổ kim chỉ, hỏi: "Kiểu giày đâu? Lấy ra cho em xem."
"Không có kiểu giày, chị có việc muốn nói với em." Chu Mỹ Lệ mặt nghiêm túc.
"Việc gì thế? Nghiêm túc thế này." Trà Hoa bị chị ta làm tò mò.
"Anh trai em có quan hệ với Hạ Thanh Thanh rồi, bọn họ đã công khai ở thôn."
Trà Hoa rất ngạc nhiên: "Khi nào xảy ra chuyện này? Sao em lại không biết?"
"À? Còn có chuyện này? Đây là sao vậy?" Trà Hoa càng thêm tò mò.
"Hôm nay chị với Hạ Thanh Thanh đi sông lấy cá, cô ta không may trượt chân. Chị không biết bơi, liền đi tìm đại đội trưởng đến cứu cô ta. Quay lại thì cô ta đã được anh trai em cứu được.
Đáng ghét nhất là, Hạ Thanh Thanh lại tố cáo với đại đội trưởng là chị đẩy cô ta xuống. Còn đánh mặt chị sưng lên. Còn vu cáo mối quan hệ của chị và Trương Văn Thanh nữa, em xem có tức không. Người như cô ya nếu bị anh trai em lấy về, gia đình các em chẳng có ngày nào sống yên ổn."
Chị ta nói xong tháo khăn quàng xuống để lộ ra khuôn mặt sưng đỏ.
Trà Hoa nhìn thấy mặt chị ta thì giật mình, "Trời ơi! Người này quá xấu xa rồi. Làm sao có thể không biết xấu hổ? Em sẽ không để anh trai lấy cô ta. Không nói chuyện với chị nữa, em đi về phải nói chuyện này cho mẹ biết." Nói xong tức giận đi mất.
Chu Mỹ Lệ mặt hiện ra nụ cười mãn nguyện.
Bây giờ chị ta không cần làm gì, chỉ cần chờ xem kết quả thôi. Chị ta không tin một gia đình không đồng ý, xem cái loại Hạ Thanh Thanh làm sao có thể đi với Lý Vệ Quốc.
...
Trà Hoa chạy chậm về nhà.
Mẹ Thuý Bình nhìn thấy chị ta tức giận, ngăn lại hỏi: "Trà Hoa, không phải con đi chọn kiểu giày cho Mỹ Lệ sao? Sao về nhanh thế? Nó làm con giận à?"
Trà Hoa liếc mắt sang phòng của anh trai mình: "Anh ấy đâu?"
"Anh trai con không ở nhà, còn tìm nó làm gì?" Thuý Bình rất hoài nghi.
Chị ta kéo mẹ mình vào phòng, nhỏ giọng nói: "Con nghe Mỹ Lệ nói, anh trai với thanh niên trí thức Hạ Thanh Thanh có quan hệ rồi."
"À? Thật hay giả?" Thuý Bình rất ngạc nhiên.
"Dĩ nhiên là thật rồi?"
"Đây là chuyện tốt mà? Sao con lại giận?" Thuý Bình không hiểu.
Trà Hoa nghe mẹ nói thế, tức giận đạp chân.
Chị ta kéo mẹ vào phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)