Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70 Cô Gái Xinh Đẹp Gả Cho Người Đàn Ông Thô Kệch Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Bà ngoại đến gõ cửa kêu chị ăn cơm, chị ta không muốn ra. Chị ta sợ bà ngoại nhìn thấy mặt mình, sẽ không biết giải thích ra sao.

Ngồi trong phòng lo lắng không yên.

...

Trương Văn Thanh ngồi bên bờ sông một lúc, anh ta nhìn vào túi da có chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, lấy ra nhìn hai cái muốn ném xuống sông. Do dự một chút lại cho vào.

Anh ta vừa vào làng, liền nghe thấy những bà cô trong thôn nói chuyện về Hạ Thanh Thanh và Lý Vệ Quốc.

Anh ta khó chịu đi đến cửa nhà Chu Mỹ Lệ.

Nhà Chu Mỹ Lệ, giống như hầu hết người ở trong thôn, đều là nhà tranh đất.

Đó là những bức tường được xây bằng đất và rơm trộn lẫn với nhau, mái nhà được làm bằng cỏ lau sậy buộc thành những bó nhỏ đường kính năm sáu xăng-ti-mét phủ lên mái nhà, rồi trên cỏ lau sậy lại phủ thêm một lớp cỏ tranh.

Bất ngờ có người nói, làm anh ta giật mình.

Nhìn thấy là ông ngoại của Chu Mỹ Lệ, không tiện nổi giận miễn cưỡng cười nói: "Ông ơi, cháu có chút việc tìm Mỹ Lệ."

"Cậu này, Mỹ Lệ ở nhà cậu đứng ở cửa làm gì? Cùng tôi vào đi."

Trương Văn Thanh theo ông vào sân.

Ông ngoại của Chu Mỹ Lệ là một người có giọng to, vừa vào sân liền hét lên: "Mỹ Lệ, mau ra đây thanh niên trí thức Trương có việc tìm cháu."

Đang lo lắng trong lòng của Chu Mỹ Lệ nghe thấy Trương Văn Thanh đến, vội vàng cầm chiếc khăn quàng cổ quàng lên đầu. Chỉ để lộ ra một đôi mắt.

Mới mở cửa ra đã đi ra ngoài.

Ông ngoại nhìn cô một cái: "Trong nhà mà quàng kín thế."

"Sao anh lại đến đây?" Trong lòng Chu Mỹ Lệ rất hoảng sợ.

"Tôi tìm em có việc."

Chu Mỹ Lệ thấy anh ta có vẻ không vui, là biết chuyện hôm nay anh ta chắc đã biết. Dù sao không trốn được phải đối diện, sợ cũng vô ích.

"Ông ngoại, cháu có chuyện muốn nói với thanh niên trí thức Trương."

Ông ngoại của cô cầm một cái điếu cày, liền ra ngoài: "Hai cháu có chuyện thì nói đi, ông không làm phiền các cháu."

Ông ngoại đi rồi, khuôn mặt Trương Văn Thanh trầm xuống: "Hôm này em làm cái gì?"

"Em, em không làm gì cả." Chu Mỹ Lệ chột dạ nói.

"Em còn không nói thật, có phải em đẩy Hạ Thanh Thanh xuống sông không?"

"Em, em không cố ý."

Trương Văn Thanh thực sự bị chị ta làm cho tức chết, không ngờ chị ta lại ngu ngốc như vậy.

Anh ta nhịn xuống xúc động muốn mắng chửi, giảm giọng nói: "Anh đã nói với em rồi, Hạ Thanh Thanh là hy vọng của anh để về thành phố. Hôm nay em làm như vậy, có phải muốn hủy hoại tương lai của anh không?"

Chu Mỹ Lệ thực ra cũng là nghĩ như vậy. Chị ta đã có quan hệ với Trương Văn Thanh.

Trước khi Hạ Thanh Thanh đến đây Trương Văn Thanh không có hy vọng về thành phố, đã nói sẽ ở lại đây cùng chị ta suốt đời.

Bây giờ tất cả tâm tư của Trương Văn Thanh đều nghĩ đến Hạ Thanh Thanh, tìm đủ mọi cách được lên xe lửa về thành phố của Hạ Thanh Thanh.

Dù Trương Văn Thanh đã hứa với chị ta rằng anh yêu chị ta, sau khi về thành phố sẽ tìm cách đưa chị ta vào thành phố, sau đó kết hôn với chị ta.

Chị ta thấy lời hứa này quá xa xỉ không thực tế.

Ở trong thôn có Lý Đông Mai cũng lấy được thanh niên trí thức, còn sinh được một con gái. Sau này người thanh niên trí thức này có cơ hội về thành phố, liền ly hôn với Lý Đông Mai không thèm con, tự mình về thành phố.

Đây là hiện thực, huống chi Trương Văn Thanh cho chị ta chỉ là một lời hứa, chị ta không tin tưởng vào lời hứa này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc