Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Quân Mặc sau khi ăn xong cũng không rời đi ngay, mà lặng lẽ ở lại giúp Lục Hạ thu dọn. Hai người xóa sạch dấu vết trong rừng cây, rồi cùng trở lại bờ sông rửa nồi niêu, chén đũa cho sạch sẽ. Lục Hạ cất tất cả vào sọt, lúc ấy hai người mới tách nhau ra để quay về.
Vì không tiện đi chung, ra khỏi rừng, Giang Quân Mặc dừng lại, bảo cô đi trước. Nhưng trước khi chia tay, anh vẫn không nhịn được lên tiếng:
“Lần sau nếu cô lại nấu, có thể cho tôi một chén không? Tôi sẽ trả tiền.”
Lục Hạ nghe vậy trợn mắt nhìn, trong lòng dở khóc dở cười. Ý tứ gì thế? Ăn một lần chưa đủ, còn định đeo bám cô sao? Anh có biết để nấu ra chút thịt như thế cô phải tốn bao nhiêu công sức không?
Giang Quân Mặc biết lời yêu cầu có phần quá đáng, nhưng anh không kiềm chế được. Canh cá hôm nay quả thật ngon lạ thường, không chỉ vị tươi ngọt khó quên mà sau khi uống vào còn khiến toàn thân ấm áp, thoải mái đến lạ. Vì thế anh mới dày mặt mở miệng.
Thấy sắc mặt Lục Hạ chẳng mấy thiện cảm, Giang Quân Mặc vội bổ sung:
“Tôi có phiếu thịt. Lần sau mua được thịt, cô nấu, chúng ta cùng ăn, được không?”
Nghe tới đó, Lục Hạ mới thoáng động lòng. Nếu anh có phiếu thịt, vậy thì không phải không thể. Dù sao cô cũng đâu muốn lúc nào cũng ăn cá, mà bắt cá thì tốn sức cực kỳ. Nghĩ vậy, cô gật đầu:
“Được, nhưng về sau anh lo phần thịt, tôi nấu cơm. Nói trước, nếu nấu không ngon thì đừng có chê.”
Giang Quân Mặc vội vàng gật đầu, ánh mắt sáng rõ:
Vừa về tới, mấy người liền hỏi:
“Đi núi hái quả à? Được nhiều không?”
Lục Hạ giả vờ thở dài:
“Không có, không dám đi sâu vào, chẳng thấy gì. Trên đường về qua sông có thử bắt cá, cũng chẳng được con nào, công cốc cả rồi.”
Nghe cô nói vậy, mọi người liền bật cười, an ủi:
“Chúng ta đâu phải dân thôn, mấy loại quả dại kia không biết chỗ thì khó tìm lắm. Trước đây chúng tôi đã từng đi rồi, có thấy gì đâu, nên sau này chẳng ai tốn sức tìm nữa. Cá thì càng khỏi nói, dễ bắt thế thì người trong thôn đã chẳng phải làm việc khác, chỉ việc bắt cá là đủ rồi.”
Lục Hạ nghe cũng cười:
“Cũng đúng, tôi chỉ là thèm thịt quá thôi.”
Trang Hồng Mai nghe vậy thì nhếch mép châm chọc:
“Thèm thịt thì vào núi, biết đâu vận may như Tô Mạn, gặp thỏ hoang hay gà rừng vướng bẫy thì sao.”
Giọng điệu chua ngoa khiến không khí chợt nặng. Lục Hạ lạnh mặt, thẳng thắn nhìn cô ta một cái. Trang Hồng Mai lập tức chột dạ, ánh mắt né tránh, vẻ mặt ngượng ngùng, không dám nói thêm lời nào.
Lục Hạ mặc kệ, chỉ quay sang hỏi:
“Tô Mạn và mấy người đâu rồi?”
Có người đáp:
“Tô đồng chí xuống trấn, Cố đồng chí cũng có việc đi cùng, sau đó Trình đồng chí lại theo nữa.”
Lục Hạ thầm nhếch môi. Nam chính, nữ chính và cả nữ phụ đi chung, đúng là đội hình quen thuộc đầy “drama”.
Một lát sau, Giang Quân Mặc cũng trở về. Anh vốn ít nói, thân thể lại yếu, ngoài nhan sắc khiến mọi người chú ý buổi đầu, sau đó dần trở nên như không tồn tại. Về tới nơi, anh chỉ gật đầu chào rồi lặng lẽ đi vào nhà.
Không lâu sau, Tô Mạn cùng Cố Hướng Nam và Trình Ngọc Kiều cũng trở về từ trấn. Không rõ trên đường có chuyện gì, nhưng Tô Mạn và Cố Hướng Nam mặt mày lạnh lùng, trong khi Trình Ngọc Kiều lại cười tươi rói, như thể rất vui vẻ. Ba người xách đầy bao lớn bao nhỏ, trông có vẻ mua không ít. Trang Hồng Mai nhìn thấy mắt sáng rực, ghen ghét muốn nhào tới xem họ có những gì.
Lục Hạ không còn sức để ý, định vào phòng nằm nghỉ, nào ngờ vừa đứng lên thì bị Cố Hướng Nam gọi lại:
“Đồng chí Lục, hôm nay tôi ghé bưu cục có thấy một bức thư của cô, chắc để đó cũng lâu rồi. Tôi mang về giúp luôn.”
Lục Hạ hơi ngạc nhiên. Ai lại viết thư cho cô chứ? Chẳng lẽ là người nhà họ Lục? Cô đưa tay nhận, mỉm cười lễ độ:
“Cảm ơn đồng chí Cố.”
Nụ cười ấy khiến Cố Hướng Nam bất chợt sững người. Bình thường Lục Hạ ít nói, trông chẳng mấy nổi bật, vậy mà lúc này nụ cười sáng rỡ lại khiến anh chợt nhận ra cô cũng thật xinh đẹp. Anh thoáng ngẩn ngơ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, gật đầu:
“Không cần cảm ơn, chúng ta đều là thanh niên trí thức, giúp nhau là chuyện nên làm.”
Lục Hạ chỉ khẽ cười rồi cúi xuống xem thư. Cố Hướng Nam cũng quay lưng mang đồ về phòng. Cả hai không ai chú ý tới Trình Ngọc Kiều đang đứng bên, ánh mắt lóe lên khi nhìn cảnh tượng vừa rồi.
Cô ta vốn trước nay chỉ đề phòng tới Tô Mạn, chẳng mấy khi nhìn kỹ người khác. Nhưng giờ đây, nhìn thấy Lục Hạ cười, thoáng nhớ đến vẻ ngẩn ngơ vừa rồi của Cố Hướng Nam, trong lòng Trình Ngọc Kiều bất giác căng thẳng. Thì ra cô đã xem nhẹ một đối thủ tiềm tàng.
Ánh mắt Trình Ngọc Kiều trở nên khó coi, liếc Lục Hạ một cái, rồi quay đi không nói gì.
Trong khi đó, Lục Hạ không mấy để tâm. Cô nghe Tôn Thắng Nam giải thích: bưu cục mỗi tháng chỉ phát thư một lần, nếu tới sau ngày phát thì phải chờ thêm cả tháng mới được nhận, hoặc ai nóng ruột có thể tự đi lấy.
Cô gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi ôm thư về phòng.
Bức thư còn nguyên niêm phong, không bị mở. Mở ra, bên trong là hai tờ giấy. Tờ đầu tiên quả đúng như cô đoán – người nhà họ Lục viết. Ngữ khí là của mẹ Lục, nét chữ lại do Lục Thu viết.
Trong thư, bà ta dùng đủ lời độc địa mắng nhiếc: bảo cô vô lương tâm, ác độc, dám bán công việc để hại chị gái thất nghiệp; nói Lục Xuân đáng thương mỗi ngày khóc lóc; mắng cô đáng giận, đáng chết. Cả lá thư chẳng có lấy một lời hỏi han cô sống thế nào ở nông thôn, chỉ toàn nguyền rủa, cuối cùng cứng rắn tuyên bố: từ nay Lục Hạ tự sinh tự diệt, tốt nhất chết luôn ở nông thôn, nhà họ Lục sẽ coi như không có đứa con gái này.
Lục Hạ đọc từ đầu tới cuối, cảm xúc không hề dao động. Cô đã sớm đoán được phản ứng của họ. Khóe môi khẽ nhếch, trong lòng dâng lên niềm khoái trá. Xem ra món “quà” cô để lại ở thành phố, bọn họ đã “hài lòng” lắm rồi. Chỉ tiếc một điều – cô không tận mắt chứng kiến cảnh họ tức tối mà thôi.
Nét chữ và giọng điệu trong thư cũng cho thấy, hẳn cuối cùng họ đã không đấu lại nổi Vương chủ nhiệm, chỉ đành nuốt hận mà chịu thua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
