Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy mấy người mới có vẻ lo lắng, Tôn Thắng Nam liền cười trấn an:
“Thật ra trong thôn không phải quanh năm đều bận rộn đâu. Đến mùa đông thì gần như không có việc gì, mọi người nghỉ ngơi suốt bốn, năm tháng liền. Có khi còn thấy rảnh rỗi quá ấy chứ, chỉ tiếc là không làm việc thì không có công điểm, đồng nghĩa chẳng kiếm thêm được gì.
Nếu muốn tìm việc nhẹ nhàng thì có, ví dụ như cắt cỏ cho heo, không nặng nhọc, nhưng loại việc đó thường giao cho bọn trẻ con, công điểm ít lắm. Ngoài ra còn quét dọn chuồng trâu, chuồng heo, mấy việc này không vất vả nhưng công điểm cao thì thường để cho những gia đình khó khăn trong thôn làm để kiếm thêm.”
Nghe xong ai nấy đều gật gù, trong lòng tự tính toán cho tương lai.
Chẳng bao lâu, cả nhóm đã về tới điểm tập kết của thanh niên trí thức. Cơm trưa do Trần Tuyết và Chu Lai Nhĩ nấu đã xong, nồi cháo thô lương, thêm dĩa cải trắng xào với dưa leo trộn. Món ăn đơn giản, nhưng ai nấy đều mệt, đói bụng mà ăn sạch sẽ, chẳng còn dư hạt cơm nào.
Ăn xong, bầu không khí im lặng, có lẽ vì quá mệt, mọi người chỉ muốn về giường nghỉ một lát. Lục Hạ liếc sang Giang Quân Mạc, thấy hai chân anh run run, không biết có thể cầm cự nổi đến chiều hay không.
Quả nhiên, đến buổi làm việc buổi chiều, Cố Hướng Nam phải lên tiếng xin trưởng thôn cho Giang Quân Mạc nghỉ vì anh không chịu nổi nữa.
Đội trưởng cau mày, song nhìn dáng người gầy yếu ấy, cuối cùng cũng đành đồng ý. Dân làng thì bắt đầu xì xào bàn tán, chê bọn thanh niên trí thức yếu ớt, mảnh mai.
Mấy người mới đến như Lục Hạ nghe rõ từng lời, nhưng họ giả vờ như không biết. Đám “cựu binh” trong thôn thì đã quen, coi đó như gió thoảng.
Chiều hôm đó, Lục Hạ có chuẩn bị hơn, dùng khăn ướt trùm đầu để đỡ nắng. Cách này quả thật hiệu quả, nhưng đến lúc tan tầm thì cô cũng mệt rã rời, suýt ngã quỵ ngay ruộng.
Ngày đầu tiên làm được bốn công điểm, trong khi Tôn Thắng Nam và nhóm “cựu binh” được sáu. So ra cũng không quá tệ, nên thôn trưởng vẫn tỏ ra hài lòng.
Biết chỗ không xa, Lục Hạ định đi ngay, Tô Mạn nghe thế cũng muốn đi cùng.
Hai người vốn chẳng thân thiết, trên đường đi cũng ít trò chuyện.
Tới nơi, họ gõ cửa một hồi không thấy ai trả lời. Lục Hạ đoán ở nông thôn người ta ít khi nghe tiếng gõ, bèn gọi lớn:
“Có ai ở nhà không?”
Một bà cụ từ trong bước ra, ngạc nhiên nhìn hai cô:
“Ơ, hai đứa tìm ai thế?”
Tô Mạn lễ phép đáp:
“Cháu chào bà Lý, chúng cháu là thanh niên trí thức mới xuống. Muốn hỏi ông Lý có thể làm giúp bọn cháu cái rương được không?”
Nghe thế, bà cụ liền hiểu ra, nhà chỉ có hai vợ chồng già, không làm ruộng nổi, trưởng thôn thương tình nên để ông bà làm nghề mộc vặt, đổi lấy công điểm, nhờ vậy cuộc sống cũng đỡ hơn nhiều.
Bà cụ dẫn họ ra sau vườn. Ông Lý đang bào gỗ, thấy có khách thì dừng lại chào hỏi. Sau khi nghe yêu cầu, ông dẫn họ vào kho, cho xem những rương gỗ đã làm sẵn.
Mấy cái rương to nhỏ đủ loại, tuy gỗ thường và chỉ phủ một lớp sơn đơn giản, nhưng chắc chắn và tiện dụng. Ngoài ra còn có chậu gỗ, giá treo, tủ nhỏ… đủ kiểu.
Lục Hạ còn thấy một cái thau tắm lớn, suýt nữa mua luôn, nhưng nghĩ mang về chỗ thanh niên trí thức thì bất tiện, đành thôi. Nghĩ mà thở dài, sinh hoạt ở điểm ở thật sự thiếu thốn, chuyện tắm giặt chẳng mấy dễ dàng gì
Cuối cùng, Tô Mạn chọn hai cái rương một lớn một nhỏ, thêm cái chậu gỗ để rửa chân và vài món lặt vặt. Lục Hạ thì mua hẳn hai cái rương lớn.
Tô Mạn ngạc nhiên, hỏi vì sao cần đến hai cái to như thế. Lục Hạ giải thích:
“Quần áo mùa đông dày dặn, chăn mền cũng mang hai bộ, cộng thêm nhiều đồ vụn vặt. Một rương thì không đủ, nên tôi mua thêm để cất cho gọn.”
Tô Mạn nghe vậy, gật gù, không hỏi thêm nữa.
Ông Lý nhận lời sẽ cho cháu trai chở đồ đến tận nơi. Giá mỗi rương lớn là ba đồng, coi như không rẻ ở nông thôn. Hai người trả gần mười lăm đồng, bà Lý tiễn ra còn vui vẻ dặn, sau này có cần gì thì cứ đến đặt.
Trở lại điểm tập kết, cơm tối đã xong, Cố Hướng Nam nghe nói họ đi mua rương, liền hỏi có cần giúp bê không, biết sẽ có người chở đến, anh mới yên tâm.
Bữa tối là khoai tây và cà tím, ăn cũng tạm, tiếc laf không có gia vị nên khó mà ngon miệng. Lục Hạ ăn xong vẫn thấy đói, âm thầm tính bụng tối nay sẽ lấy bánh bao trong không gian ra ăn thêm.
Một lát sau, đồ đạc được chở tới, mọi người tròn mắt khi thấy họ mua nhiều thế, song cũng chẳng ai nói gì, chỉ có Trang Hồng Mai mặt mày sa sầm, không rõ vì nguyên do gì.
Lục Hạ dồn hết hai bao đồ vào rương, khóa lại cẩn thận, lúc này mới thấy yên tâm. Tô Mạn cũng sắp xếp lại đồ của mình, lấy ra cả đống thứ quý: bánh kẹo, sữa mạch nha, đường đỏ… rồi bày gọn vào rương.
Trang Hồng Mai đứng nhìn, ánh mắt lộ rõ ghen tị.
Lục Hạ chỉ thầm lắc đầu. Cô gái này đúng là nữ chính, đồ tốt thì bày ra chẳng chút giấu giếm, không sợ người khác nhòm ngó hay sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
