Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc này Lục Hạ thấy mọi chuyện đã được quyết định xong xuôi, cô chả buồn ngồi ăn cùng nữa, buông đũa đứng dậy vào nhà. Việc rửa chén tất nhiên rơi hết vào tay Lục Xuân và Lục Thu. Lục Xuân thì mặt mày đầy vẻ không cam lòng nhưng đành phải làm, còn Lục Thu thì chẳng thấy vấn đề gì ngày thường cô bé vốn đã quen việc giúp đỡ trong nhà rồi.
Ăn xong, như thường lệ, Lục Hạ lại vào không gian của mình.
Trong kho lương thực đã bán gần hết, chỉ còn chừng bốn, năm trăm cân, cô định giữ lại để tự ăn. Rau trong vườn đã thu hoạch gần xong, chỉ để lại ít hẹ để mọc tiếp. Phần còn lại, cô nhổ hết cành lá đem bón làm phân, rồi bận bịu bắt đầu gieo mẻ mới, vẫn trồng ba loại chính như trước.
Vấn đề là rau trong không gian chín cùng nhịp với bên ngoài, phải mất vài tháng mới có thể hái, nên cô phải gieo càng sớm càng tốt. Được cái không gian không chia bốn mùa, thu hoạch xong là có thể trồng tiếp, một năm xoay vòng được hai, ba vụ, tính ra khá lời.
Diện tích tới năm mẫu, dù chừa một phần cho rau nhưng vẫn còn nhiều, gieo hết trong một đêm chắc chắn là không nổi. Thế nên Lục Hạ dự định sẽ tranh thủ gieo dần, trước khi xuống nông thôn thì hoàn tất không muộn.
Bận rộn một hồi, nhìn lại trời đã khuya, cô mới chịu đi ngủ.
Hôm sau tỉnh dậy, trong nhà vẫn còn người.
Lúc ấy, Lục Thu đang ngồi trước gương trang điểm của Lục Xuân. Thấy Lục Hạ vừa thức dậy, cô bé liền trêu:
“Chị hai dậy rồi à? Chị cũng giỏi thật, tối thì ngủ sớm mà sáng cũng dậy muộn, trong nhà người ra người vào rộn ràng vậy mà chị vẫn ngủ say như chết.”
Lục Hạ: “…” Thật ra cô ngủ muộn chứ không hề sớm, lại còn cày cả đêm trong không gian, nên bây giờ tỉnh trễ cũng là bình thường thôi. Nhưng chuyện đó đâu thể nói ra, nên cô chỉ lặng lẽ lờ đi, hỏi sang chuyện khác:
“Hôm nay em không đi học à?”
Lục Thu tròn mắt:
“Hôm nay cuối tuần em được nghỉ mà!”
“À.” Lục Hạ gật đầu, không nói gì thêm.
Nhưng Lục Thu lại hứng chí muốn tám chuyện:
“Chị hai, chị có biết chị cả đi đâu không?”
“Không biết.” Cô đáp gọn, lười để tâm.
Quả nhiên, Lục Thu nhếch miệng: “Em cũng nghĩ chị không biết nhưng mà em nói chị nghe, chị cả đang có người yêu đó nha!”
Lúc này Lục Hạ mới ngẩng đầu nhìn em, hơi chau mày không lên tiếng.
Nhắc đến vấn đề này Lục Thu càng phấn khích tám chuyện:
“Chiều qua em tan học thấy có một anh đến đưa chị ấy về, lúc chia tay còn lưu luyến lắm.”
“Ồ?” Lục Hạ đáp nhạt, trong bụng nghĩ chắc tám chín phần là thật.
“Chị nghĩ mẹ có biết không?” Lục Thu hạ giọng bí mật.
“Không biết.”
“Em cũng đoán là mẹ chưa biết, nếu mà biết được, chắc chắn mẹ đã lôi cả mười tám đời nhà cậu kia ra tra rồi, điều kiện tốt thì lập tức đồng ý, giục cưới. Còn không thì khỏi nói, đánh gãy chân đôi uyên ương luôn.” Lục Thu vừa nói vừa ra vẻ phân tích như chuyên gia.
Lục Hạ: “…” Thực ra câu trả lời chỉ đơn giản là “không biết” thôi.
Nhưng phải công nhận, Lục Thu nói cũng chẳng sai. Mẹ cô đúng là kiểu người thực dụng như vậy, chưa bao giờ che giấu chuyện coi trọng tiền tài và địa vị. Nói thẳng ra, bà đang mơ tìm được một chàng rể có thể làm chỗ dựa cả đời cho gia đình.
Không ngờ con bé còn nhỏ vậy mà đã nhìn thấu lòng người đến thế. Đúng là cái đầu sáng suốt nhất nhà Lục.
Không nghe em gái tám tiếp, Lục Hạ lo thu dọn qua loa rồi định ra ngoài.
“Chị hai đi đâu thế? Cho em đi theo với được không? Tiểu Đông chạy đi chơi rồi, ở nhà một mình buồn muốn chết.”
Lục Hạ lắc đầu:
“Không được, đi tìm mấy đứa bạn mà chơi.”
Lục Thu xị mặt thất vọng, nhưng cũng ngoan ngoãn không bám theo:
“Thế… trưa chị có về không?”
“Không.”
Dứt lời, Lục Hạ đi thẳng.
Ở lại trong phòng, Lục Thu nhìn theo bóng chị mà thầm thấy lạ. Hai ngày nay, chị hai thay đổi nhiều thật, không còn dễ dãi, nhu nhược như trước, cứ như vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng dài vậy.
Ra khỏi nhà, Lục Hạ đi thẳng đến chợ đen. Quả nhiên, ở chỗ hẹn lại gặp người quen, vẫn là gã hôm trước. Từ miệng lão đại Kim Minh, cô mới biết hắn tên Phàm Tử.
Thấy Lục Hạ, Phàm Tử tỏ ra rất vui, nhỏ giọng nói:
“Cô em đến rồi à, đồ bọn anh đã chuẩn bị cho em xong cả.”
Nói rồi hắn dẫn cô vào con ngõ nhỏ bên cạnh, lấy ra hai bao tải lớn:
“Sữa mạch nha năm vại, đường đỏ năm cân, bông mười cân.”
Sau khi trả tiền cho Phàm Tử, Lục Hạ chợt hỏi:
“Đúng rồi, bên anh có thể mua đồng hồ không?”
Nghe vậy, Phàm Tử liền đáp thẳng:
“Có thể. Nếu muốn đồng hồ luôn thì phải chờ mấy ngày. Nhưng nếu chỉ lấy phiếu mua đồng hồ thì lão đại có sẵn.”
“Vậy lấy cho tôi một phiếu đồng hồ nhé. Ngày mai tôi quay lại lấy.”
“Được!”
Sau khi hẹn xong, Lục Hạ mang đồ rời đi. Sữa mạch nha và đường đỏ được cô thu vào không gian, còn bông thì xách theo, đem cùng chỗ vải hôm qua mua đến cửa hàng may quốc doanh gần đó.
Bản thân cô không biết may vá, chờ xuống nông thôn mới làm cũng kịp, nhưng lúc đó mà đột ngột lấy ra cả đống bông và vải thì không hay chút nào. Thế nên tốt hơn hết là làm sẵn bây giờ.
Đến tiệm may, thợ may nhìn đồ rồi nghe yêu cầu của cô, liền liếc mắt một cái, giữa mùa hè lại có người may áo bông?
Lục Hạ nhận ra, cười giải thích:
“Tôi sắp đi Đông Bắc xuống nông thôn. Ở đó mùa đông rất lạnh, phiền bác may giúp tôi dày thêm chút.”
Thợ may gật gù:
“Đống bông này có thể làm được ba, bốn bộ áo bông đấy.”
Lục Hạ nghĩ một lát rồi nói:
“Vậy làm ba bộ đi. Một bộ thật dày, một bộ vừa vừa, một bộ mỏng thôi. Quần bông cũng chia như vậy. Nếu còn thừa bông thì làm thêm giày bông được không?”
Thợ may nhìn cô rồi đáp:
“Được, chỉ là sẽ tốn thêm thời gian.”
“Không sao, bác làm cho tôi một đôi giày bông, nếu đủ thì làm hai. Miễn trong vòng mười ngày xong là được.”
Nghe vậy, thợ may đồng ý ngay, sau đó đo số đo cho cô, nhận tiền đặt cọc và viết phiếu hẹn ngày lấy đồ.
Từ cửa hàng may đi ra, Lục Hạ thấy thật may mắn vì đã nghĩ trước. Bao nhiêu công cắt may thế mà chỉ tốn 12 đồng, quá rẻ!
Giờ thì bông và vải cô chuẩn bị gần như dùng hết, chăn thì không cần mua, vì mẹ Lục đã chịu đưa cho cô hai cái rồi. Nhưng quần áo vải thì trong nhà không có, may mà hôm trước cô đã kịp mua hai bộ, phiếu vải tạm thời chưa cần dùng.
Sau đó, cô ghé Cung Tiêu Xã xem còn thiếu gì, đi một vòng, ánh mắt liền dừng lại ở… giấy vệ sinh.
Đúng rồi, cô còn chưa chuẩn bị giấy vệ sinh.
Thời buổi này băng vệ sinh cực hiếm, chỉ có thể mua ở cửa hàng Hoa Kiều, mà còn phải dùng ngoại hối phiếu. Cô không có, nên mua nhiều giấy vệ sinh thay thế.
Trong ký ức, nguyên chủ tuy sắp 18 tuổi, nhưng kinh nguyệt mới đến một năm nay thôi, đều do thiếu dinh dưỡng. Chu kỳ kinh cũng thất thường, có khi hai ba tháng mới tới một lần, mỗi lần đều đau dữ dội.
Ở nhà mẹ Lục tiếc của, toàn cho dùng giấy vệ sinh rẻ tiền, vừa không thấm nước vừa nhanh rách. Cô không dám dùng nhiều, vì nếu xài tốn, mẹ sẽ mắng là hoang phí. Thế nên mỗi lần đều phải nhịn đến khi sắp tràn mới dám thay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
