Lâm Phàm nói với Trịnh Vũ Kiệt: "Tôi phát hiện mình có thai sau khi bị xe đụng ngất xỉu ở ngã tư. Vì vậy tôi mới phải tìm bằng được anh - cái gã đàn ông vô trách nhiệm này - để bắt anh chịu trách nhiệm. Chuyện này hiện tại chưa ai biết, nhưng kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra!"
"Thưa cô, em muốn đi tìm việc sớm, cô có thể giúp em xin cấp bằng tốt nghiệp trước được không ạ? Nhiều nơi yêu cầu phải có bằng mới nhận."
"Em Lâm à, học lực của em rất tốt. Thứ hai tuần sau sẽ có một đợt thi tốt nghiệp, em đến thi nhé! Thi xong sẽ được cấp bằng đồng loạt."
"Dạ vâng, em cảm ơn cô Diêu ạ!"
Khi Trịnh Vũ Kiệt đưa Lâm Phàm về đến nhà, mẹ cô và em gái Lâm Duyệt cũng vừa về, đang chuẩn bị nấu cơm.
"Phàm Phàm về rồi à, còn đây là...?"
"Mẹ, đây là bạn trai con, Trịnh Vũ Kiệt. Tụi con định kết hôn, hôm nay con đưa anh ấy về ra mắt mẹ."
"Cháu chào dì ạ! Cháu tên là Trịnh Vũ Kiệt, năm nay hai mươi hai tuổi, hiện đang làm nhân viên bình thường trong cơ quan nhà nước. Cháu muốn kết hôn với đồng chí Lâm Phàm, mong dì đồng ý ạ!" Vừa nói, anh vừa đặt túi quà trên bàn.
"Ngồi đi cháu! Người nhà cháu đã biết chuyện chưa? Họ có đồng ý không?"
"Lát nữa về cháu sẽ thưa chuyện với gia đình, rồi sẽ cho người sang dạm hỏi sớm nhất có thể ạ!"
"Được, nhưng mong là sớm một chút. Không phải dì sốt ruột, mà dì sợ cái bụng của Phàm Phàm... không đợi được. Nếu để người ngoài phát hiện thì không hay. Còn nữa, dì chỉ mong sau này cháu đối xử thật tốt với con bé Phàm Phàm nhà dì! Dì không có yêu cầu gì khác!"
"Dạ, dì yên tâm ạ!"
Trịnh Vũ Kiệt trở về nhà, ông bà nội và mẹ anh đều đang có mặt.
"Con tìm được người rồi, con chuẩn bị kết hôn!"
Mọi người mất một lúc mới hiểu ra anh vừa nói gì.
"Cái gì? Kết hôn á? Với ai?" Mẹ anh, bà Lý Tố Vân, giật mình hỏi.
Trịnh Vũ Kiệt hít một hơi thật sâu. Nếu là hôm qua, có người nói anh sắp lấy vợ, chính anh cũng không tin. Nhưng cuộc đời đúng là trớ trêu!
"Cô ấy tên là Lâm Phàm, tháng sau sẽ tốt nghiệp cấp ba. Nhà có mẹ là cán bộ nhà nước và một em gái còn đang đi học."
"Quen nhau từ khi nào? Ai giới thiệu? Trước giờ giới thiệu bao nhiêu cô mà con chẳng ưng, sao giờ đột nhiên lại đòi cưới?"
"Không lẽ xảy ra chuyện gì rồi nên bị người ta bám lấy hả?"
Thấy đứa con trai vốn khiến người ta không thể yên tâm, cả ngày chỉ biết ăn chơi, giờ lại im lặng, bà thầm nghĩ: chẳng lẽ mình đoán trúng rồi?
"Không có chuyện đó đâu ạ!"
"Khi nào con đưa về nhà ra mắt? Không phải ai cũng dễ dàng bước vào cửa nhà họ Trịnh đâu đấy!"
"Mẹ, đây là người sẽ sống với con cả đời. Con thích là được rồi! Con chỉ mong ông bà, bố mẹ đồng ý!"
Ông nội Trịnh hỏi: "Cháu nói thật đấy à!"
"Vâng, cháu nói thật ạ!"
"Vậy trưa mai đưa con bé về ăn cơm ra mắt đi!"
"Vâng ạ!"
Nói rồi, Trịnh Vũ Kiệt quay người đi lên lầu. Ông nội anh, Trịnh Duệ Đình, là một lão thành cách mạng, từng giữ chức Phó Tư lệnh trước khi nghỉ hưu. Ngôi nhà ba tầng này do nhà nước cấp cho ông. Ông bà sống ở tầng một, bố mẹ Trịnh cùng anh cả Trịnh Vũ Bân và anh hai Trịnh Vũ Lâm ở tầng hai. Anh ba Trịnh Vũ Hạo và anh - Trịnh Vũ Kiệt - ở tầng ba.
Một lát sau, ở dưới lầu.
Mẹ Trịnh thở dài: "Bố mẹ xem, thằng tư sao tự nhiên lại đòi cưới vợ chứ! Trước kia giới thiệu bao nhiêu cô, cái thằng trời đánh ấy có thèm liếc mắt đâu. Con bé Triệu Tri Thu ở khu mình bám theo nó hoài mà nó có quan tâm gì!"
"Mẹ con bé Lưu Tiểu Bình cũng từng nhắc với mẹ mấy lần, nói rất ưng thằng tư nhà mình. Thế mà cuối cùng cũng chẳng nên chuyện!"
"Sao tự dưng lại đòi cưới vợ thế nhỉ?"
"Không lẽ nhà mình bị người ta gài bẫy thật rồi!"
Bà nội Ôn Tú Lệ lên tiếng: "Con đừng lúc nào cũng soi mói thằng tư như vậy. Nó chỉ là chưa đủ trưởng thành thôi, chứ đầu óc thì thông minh lanh lợi lắm!"
"Chuyện gì cũng đừng nghĩ theo hướng tiêu cực. Tốt xấu thế nào, gặp rồi sẽ rõ!"
Lâm Phàm cũng đã kể hết mọi chuyện với mẹ, giải thích rằng lúc đó Trịnh Vũ Kiệt bị trúng thuốc, không còn tỉnh táo nên mới gây ra chuyện. Giờ anh ấy đã quyết định chịu trách nhiệm, thế là tốt rồi!
Tối đến, Lâm Phàm trở về phòng. Nghĩ đến tuần sau phải thi tốt nghiệp, cô định lấy sách ra ôn lại. Bất chợt, cô nhìn thấy một chiếc móc khóa trong ngăn bàn. Sao nó lại giống hệt cái cô từng mua ở vỉa hè hồi còn ở thời hiện đại thế nhỉ? Hồi đó thấy kiểu dáng hơi cổ nên cô mua với giá năm tệ. Không ngờ nó cũng theo cô đến đây, hoặc có lẽ nó vốn dĩ đã ở đây từ trước? Hay chính nó là thứ đã đưa cô đến thế giới này?
Vậy có khi nào đây chính là "bàn tay vàng" không? Thường thì "bàn tay vàng" sẽ được kích hoạt bằng cách nhỏ máu nhận chủ. Phải thử mới được! Nghĩ vậy, cô tìm một cây kim, chích vào đầu ngón tay, nặn ra một giọt máu rồi thoa lên móc khóa.
Không có phản ứng gì. Chẳng lẽ máu chưa đủ?
Cô nặn thêm một chút nữa, rồi thầm nghĩ trong đầu: "Vào!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


