"Được thôi!"
"Nhà cô muốn bao nhiêu tiền sính lễ?"
"Bây giờ tôi còn có quyền lựa chọn sao?"
"Nếu được chọn thì đương nhiên là càng nhiều càng tốt rồi, ai mà không thích tiền chứ? Nhưng nhà anh không chỉ có mình anh là con trai, chắc cũng sẽ theo mức sính lễ của mấy anh trai anh trước thôi."
"Cô thích tiền đến vậy sao?"
"Ai mà chẳng thích tiền!"
"Cô cần nhiều tiền thế để làm gì?"
"Tiền thì đâu bao giờ là thừa. Có tiền mới thấy yên tâm! Sau này nếu tôi có đủ tiền, tôi sẽ tự mua một căn nhà để ở. Với lại, trong bụng tôi còn có một cục thịt nữa đấy! Sinh con ra, ăn uống, quần áo, thứ gì mà chẳng cần tiền! Người ta vẫn nói, con cái sinh ra là một con quái vật nuốt vàng mà! Chuyện gì cũng cần đến tiền hết!"
"Hơn nữa, chúng ta đến với nhau là vì đứa bé. Lỡ một ngày nào đó anh thay lòng đổi dạ thì mẹ con tôi cũng còn có chút đảm bảo, đúng không?"
"Tôi nói thẳng, cũng thích rõ ràng ngay từ đầu. Nếu anh không thích nghe thì cứ xem như tôi chưa nói gì."
"Được!" Trịnh Vũ Kiệt thầm nghĩ, chẳng lẽ cô ta thật sự là kiểu người thấy tiền là sáng mắt.
Phương Diệu Diệu ngạc nhiên khi thấy Lâm Phàm ngồi sau xe đạp của một người đàn ông lạ. Người này là ai? Cô chưa từng gặp bao giờ.
"Lâm Phàm, cậu đi đâu mà giờ mới về? Mình đợi cậu mãi!"
"Diệu Diệu, sao cậu lại đến nhà mình?"
"Cậu nghỉ học hai hôm rồi, mình hỏi cô giáo mới biết cậu xin nghỉ ốm nên sang xem cậu thế nào."
"Người này là ai vậy? Là bạn học trường chúng ta à?"
"Đây là bạn trai mình, Trịnh Vũ Kiệt."
"Cái gì? Cậu có bạn trai từ bao giờ mà mình không hay biết?"
"Mình có bạn trai thì cậu ngạc nhiên thế làm gì? Trước giờ mình không kể thì cậu không biết cũng là chuyện bình thường thôi mà."
"Vậy tôi về trước. Mai gặp lại."
Lâm Phàm mở cửa bước vào nhà, Phương Diệu Diệu cũng theo sau.
"Nghe nói cậu nghỉ ốm, cậu ổn chứ?"
"Không sao đâu, chỉ là hai hôm trước bị xe đạp tông, bị thương nhẹ thôi nên nghỉ vài ngày cho lành. Còn cậu thì sao? Sao cũng nghỉ học vậy?"
"Nhà mình nói không tìm được việc cho mình. Nếu không còn cách nào khác thì chắc phải về quê thôi. Nên mình qua hỏi xem cậu nghĩ sao."
"Diệu Diệu, trước đây mình đã nói với bạn trai mình rồi, anh ấy không ủng hộ việc mình về nông thôn. Nếu mình đi thì coi như giữa bọn mình không còn hy vọng gì nữa."
"Vậy là cậu định kết hôn à?"
"Cũng chưa đến mức đó đâu, trước mắt cứ tìm việc đã. Mà cậu định khi nào thi tốt nghiệp?"
"Cậu có nghe chỗ nào đang tuyển người không?" Không có thì thôi, có thì cô đã tự nộp rồi, còn nói ra làm gì!
"Vậy Lâm Phàm, ngày mai cậu đi học chứ?"
"Thứ hai tuần sau mình mới đi. Mình định thi tốt nghiệp luôn, thi xong lấy bằng sớm còn lo đi làm."
Sau khi Phương Diệu Diệu rời đi, Lâm Phàm cứ trăn trở mãi. Cô không ngừng nghĩ về ly nước ngọt hôm đó bị bỏ thuốc. Không biết có phải do Phương Diệu Diệu làm không, nếu đúng thì tại sao cô ta lại làm vậy? Hay vốn dĩ muốn hại người khác, mà Lâm Phàm chỉ vô tình uống nhầm?
Mọi chuyện vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Chỉ có thể chờ xem sau này có tìm ra được sự thật hay không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



