Từ Anh nghiến răng chửi:
“Đồ quỷ đói đầu thai, cuối cùng cũng ăn no rồi, đi mau! Này, giỏ đưa mày, xách đi, để tao nghỉ một lát!”
Từ Anh đưa cái giỏ trên tay cho Du Tiểu Dã.
Tròng mắt Du Tiểu Dã đảo quanh, liếc nhìn hai cái giỏ tre đó, giả vờ đưa tay nhận, vừa nhận vào tay còn chưa cầm chắc, “Ái chà” một tiếng, cái giỏ lại tuột khỏi tay:
“Ái chà, con xách không nổi!”
Trơ mắt nhìn cái giỏ sắp rơi xuống đất, bên trong có rất nhiều bát đĩa nồi niêu sành sứ sợ vỡ, Từ Anh cũng khẽ kêu lên một tiếng, sợ làm vỡ đồ đạc bên trong, vội vàng cầm chắc lại cái giỏ, mới không để cái giỏ rơi xuống đất.
Vừa cầm chắc, Từ Anh lại bắt đầu chửi:
“Cái con ranh chết tiệt nhà mày hôm nay bị làm sao thế, cố tình tìm đòn đúng không?”
Du Tiểu Dã thấy Từ Anh sắp nổi điên, lại lập tức nằm lăn ra đất:
“Không được rồi, con đi không nổi nữa, con không đi nổi một bước nào nữa.”
Từ Anh tức giận đến mức——
Răng nghiến trèo trẹo.
Khốn nỗi lúc này, lại không thể trút giận lên con ranh chết tiệt này, chuyện này nếu là trước kia ở quê, nó dám làm mình làm mẩy như vậy, đã sớm bị trói lại đánh cho một trận nhừ tử rồi.
Bây giờ sắp dẫn nó đi lấy chồng rồi, không đánh được, lỡ đánh bị thương, khó ăn nói với thông gia, đành phải nhịn thôi.
Du Đại Dã nhìn cái điệu bộ làm mình làm mẩy của em gái, cũng đau đầu, không biết em gái hôm nay trúng tà gì, bình thường mẹ trừng mắt một cái em gái đã sợ run lẩy bẩy, hôm nay thật sự kỳ quái rồi!
Du Đại Dã khuyên nhủ:
“Mẹ, mẹ nhường nó một chút đi, chúng ta cứ lên đường trước đã, đừng làm lỡ thời gian, con nghe nói Bắc Đại Hoang có nhiều sói hoang lắm đấy, lỡ trời tối cẩn thận trên đường gặp sói.”
Có lẽ là sức uy hiếp của loài sói đã khiến Từ Anh khuất phục, Từ Anh nghiến răng nói:
“Được rồi, không bắt mày xách giỏ nữa, mày mau đứng dậy cho tao!”
Du Tiểu Dã nghe nói không bắt cô xách giỏ nữa, lúc này mới chậm chạp bò dậy từ dưới đất, đi theo bọn họ bắt đầu lên đường.
Ga xe lửa này có lẽ nằm ở một ngôi làng không lớn không nhỏ ven huyện, họ vào làng hỏi đường, dò hỏi nơi họ muốn đến đi như thế nào.
Hỏi đường xong, cả nhà bắt đầu đi về phía một con đường lớn.
Du Tiểu Dã trơ mắt nhìn con đường phía trước thẳng tắp, hai bên đường đều là rừng cây.
Mặc dù nói chui vào rừng cây dễ bỏ trốn, nhưng cô biết trong rừng có rất nhiều động vật hoang dã, cô khá sợ những con vật đó.
Hơn nữa Bắc Đại Hoang bên này đất rộng người thưa, lỡ như đi đến tối, lúc đó trước không có làng sau không có quán, ban đêm thật sự gặp phải sói hoang thì ngỏm củ tỏi.
Bắc Đại Hoang thời kỳ này, quả thực có rất nhiều sói hoang.
Đặc biệt là những năm trước, sói thường xuyên vào làng ăn trộm gà lợn của người dân, còn xảy ra cả chuyện sói hoang cắn người.
Cho nên lựa chọn khôn ngoan nhất, vẫn là bỏ trốn ở nơi đông người thì thích hợp hơn.
Du Tiểu Dã đánh giá trái phải một chút, lúc sắp đi hết con phố, cô ôm bụng nói:
“Ái chà, con đau bụng, muốn đi vệ sinh——”
Cơn giận của Từ Anh vừa mới kìm nén xuống lại bốc lên ngùn ngụt, suýt nữa thì tức nổ tung tại chỗ.
Chưa đợi bà ta phát tác, Du Nhị Dã nhíu mày nói:
“Mày hôm nay sao lắm chuyện thế, hết đòi ăn lại đòi uống rồi lại đòi ỉa, lằng nhằng mãi thế!”
“Lẽ nào anh không cần ăn không cần uống không cần ỉa sao?” Du Tiểu Dã cãi lại.
Đợi Du Tiểu Dã chạy xa rồi, Từ Anh mới hoàn hồn, tức giận đến mức giọng nói cũng biến đổi:
“Trên đường phía trước thiếu gì chỗ đi vệ sinh, mày định ỉa ở đâu?!”
“Con nhịn không nổi nữa rồi!!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

