Còn Từ Anh ở thế kỷ hai mươi mốt, thì càng không cần phải nói, từ nhỏ đã được nuông chiều, bố là lãnh đạo cấp trung của nhà máy quốc doanh, mẹ cũng là lãnh đạo đơn vị, trong nhà không dám nói là giàu có cỡ nào, nhưng Từ Anh từ nhỏ cũng sống trong nhung lụa, được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên.
Sau này gả cho Du Gia Huy, Du Gia Huy cảm thấy mình là một thằng nhóc nhà quê nghèo không có bối cảnh, có thể lấy được cô tiểu thư cành vàng lá ngọc trên thành phố, là mình trèo cao, cho nên rất tự giác nhường nhịn mọi bề, yêu thương mọi bề, không để vợ phải chịu nửa điểm uất ức.
Từ Anh sau khi kết hôn sinh được một cô con gái cũng thông minh ngoan ngoãn, không để Từ Anh phải bận tâm.
Cho nên, Từ Anh cả đời thuận buồm xuôi gió, cả người trông trẻ trung xinh đẹp, rạng rỡ hẳn lên, rõ ràng đã hơn bốn mươi tuổi rồi, trông cứ như cô gái hai ba mươi tuổi vậy.
Một đôi vợ chồng như vậy, bỗng nhiên biến thành bộ dạng như hiện tại, cái này, e là ai cũng không thể chấp nhận được.
Du Tiểu Dã sợ lúc này bố mẹ lại nói ra lời gì không nên nói, cũng lo lắng quần chúng vây xem sẽ sinh lòng nghi ngờ, nên há to miệng, vô cùng đau xót hét lên:
“Bố, bố, bố có phải bị tông ngốc rồi không, không nhận ra hai mẹ con con nữa rồi—— ông trời ơi, bố tôi bị tông ngốc rồi, không nhận ra hai mẹ con tôi nữa rồi, bố—— thật sự là hai mẹ con con mà, bố——”
Du Tiểu Dã ban đầu chỉ là giả vờ, không ngờ tiếng khóc này lại động đến tình cảm thật, nghĩ đến kiếp trước cả nhà ba người mình đã bỏ mạng dưới biển, tờ giấy báo trúng tuyển đại học trọng điểm mà mình phấn đấu mười hai năm cũng theo đó mà thành giấy lộn, bỗng chốc thật sự đau lòng, lại khóc ra nước mắt.
Tiếng khóc chân thật khiến quần chúng vây xem nghe mà xót xa.
Một đại nương ngồi xổm xuống khuyên nhủ:
“Cô gái, cháu đừng gào nữa, đừng làm bố cháu sợ thêm.”
Du Tiểu Dã lúc này mới nín khóc, rơm rớm nước mắt nhìn đại nương trước mặt:
Du Tiểu Dã vẻ mặt như đã hiểu ra gật gật đầu:
“Dạ, dạ!”
Du Tiểu Dã khóc một trận như vậy, lại thật sự khóc gọi được hồn bay mất của Du Gia Huy về.
Du Gia Huy nhìn chằm chằm vào mụ già xấu xí đứng trước mặt, cũng bắt đầu đối ám hiệu:
“Mật khẩu thanh toán?”
“Ba tám ba tám ba tám.”
“Hai số cuối căn cước công dân của tôi?”
“Bốn sáu.”
Du Gia Huy mắt trợn trắng, lại ngất lịm đi.
“Bố! Bố!”
Lần này cho dù Du Tiểu Dã gọi thế nào, Du Gia Huy cũng không có phản ứng gì.
Còn Từ Anh đứng bên cạnh chịu đả kích nặng nề hơn, ngã bệt xuống đất:
Nhìn phản ứng của Du Gia Huy, bà không cần soi gương cũng biết khuôn mặt này của mình xấu xí đến mức nào rồi, xấu đến mức dọa người ta ngất xỉu.
Khoảng mười phút sau, lại nghe thấy tiếng động cơ ô tô gầm rú, mọi người ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy chiếc xe Jeep kia đang phóng nhanh về phía này.
“Đến rồi đến rồi, người quay lại rồi!”
Chiếc xe Jeep phanh gấp dừng lại bên ngoài đám đông, cửa xe mở ra, Tràng trưởng dẫn theo một bác sĩ trung niên mặc áo blouse trắng bước tới.
Bác sĩ trung niên nhìn qua là biết người dày dặn kinh nghiệm, ông đi theo Tràng trưởng chen vào đám đông, ngồi xổm xuống bên cạnh Du Gia Huy, cởi áo bông của Du Gia Huy ra, bắt đầu nắn bóp khắp người ông.
Cuối cùng cũng nắn cho Du Gia Huy tỉnh lại, Du Gia Huy vừa tỉnh lại lại bắt đầu kêu la thảm thiết.
Vị bác sĩ dựa vào tiếng kêu la thảm thiết, rất nhanh đã sờ ra được có vấn đề ở đâu:
“Cánh tay trái gãy xương rồi, lưng dưới có lẽ bị nứt xương nhẹ, còn nữa, nội tạng có thể cũng có vấn đề, chỉ có thể nói là phúc lớn mạng lớn, nhặt lại được cái mạng. Chu Tràng trưởng, bây giờ đưa ông ấy đến bệnh viện, chúng ta sẽ kiểm tra kỹ hơn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
