Bà ngơ ngác đánh giá môi trường và con người xung quanh, trong mắt tràn ngập sự hoảng sợ.
Khi ánh mắt lướt qua người Du Tiểu Dã, không hề dừng lại chút nào, mà bỏ qua luôn.
Tim Du Tiểu Dã bắt đầu run rẩy:
Đúng rồi, đây chắc chắn là mẹ ruột cô!
Nếu mụ già Từ Anh độc ác kia nhìn thấy cô, chắc chắn sẽ chửi ầm lên, nhưng Từ Anh trước mắt này không có phản ứng gì, rất có thể là vừa mới xuyên không, chưa kết nối được với ký ức của nguyên chủ, không biết người trước mặt là con gái mình.
Du Tiểu Dã vừa mới xuyên không, ký ức vẫn còn rất mới mẻ, hiểu rõ nhất trạng thái hỗn loạn ngơ ngác này.
Cô kìm nén sự vui sướng tột độ trong lòng, nhào tới gọi:
“Mẹ, là con đây, Tiểu Dã!”
“Tiểu Dã??”
Du Tiểu Dã bắt đầu đối ám hiệu:
“Vâng, con là Tiểu Dã, con vừa mới ngồi toa xe số 678 đến, số 678, 678!”
“678??!!”
Quả nhiên, Từ Anh vừa nghe thấy con số này, đôi mắt vốn đờ đẫn bỗng nhiên phát ra tia sáng, bà khó nhọc chuyển động tròng mắt, ánh mắt tụ lại, đánh giá cô gái nhỏ mặt mũi lem luốc trước mặt, vẻ mặt đầy nửa kinh ngạc nửa ngờ vực, một lúc lâu sau, trong miệng mới từ từ thốt ra một chữ:
“Bảo bối?”
“Mẹ!”
Chắc chắn rồi, không cần hỏi nữa, đây chính là mẹ ruột cô!!
Từ Anh trước mắt này, đã thay đổi linh hồn, không còn là mụ đàn bà chanh chua cực phẩm và độc ác trong sách nữa, đã đổi thành người mẹ xinh đẹp Từ Anh ở thế kỷ hai mươi mốt!
Cú đâm vừa nãy, đã đâm mẹ ruột cô xuyên không rồi!
“Mẹ, mẹ có bị thương không, cú tông vừa nãy có nghiêm trọng lắm không?”
Biết đây là mẹ ruột mình, Du Tiểu Dã vội vàng kiểm tra trên dưới trái phải xem mẹ có bị thương không, cách lớp áo bông dày cộm nắn bóp khắp nơi, cánh tay, chân, bụng, lưng, ngay cả ngực cũng sờ rồi, kết quả lại không bị thương!
Chuyện này thật kỳ lạ.
Nhưng nhìn lại quần áo bông dày cộm trên người, lại sờ sờ lớp đất đen hơi ẩm ướt, có lẽ là quần áo và nền đất bùn đã làm lớp đệm cho bà, nên không bị thương nặng.
Nếu là mùa hè mặc áo cộc quần đùi bị tông văng lên vỉa hè, không chết cũng mất nửa cái mạng.
Từ Anh mặc cho con gái nắn bóp lung tung trên người mình, khiếp sợ nhìn đám đông vây quanh, thấy họ mặc những chiếc áo bông to sụ, quần bông rộng thùng thình có miếng vá chỉ từng thấy trong những bộ phim điện ảnh cũ, đàn ông đội mũ da chó, phụ nữ quàng khăn đủ màu sắc.
Trên mặt trẻ con nổi đầy vết cước đỏ tím, dưới mũi treo hai hàng nước mũi thò lò.
Từng người một đút hai tay vào ống tay áo, rất nhàn nhã nhìn bà.
Từ Anh hoảng hốt hỏi:
“Bảo bối, chúng ta xuyên——”
“Mẹ!” Du Tiểu Dã vội vàng ngắt lời mẹ, sợ bà nói ra từ ngữ kỳ lạ gì đó, “Đúng vậy, chúng ta mặc ít quá, mẹ có lạnh không, chúng ta từ Nam ra Bắc, “xuyên qua” hàng ngàn dặm đường đến “Bắc Đại Hoang”, ở đây chắc chắn lạnh hơn chỗ chúng ta nhiều, mẹ nói xem có đúng không?”
Nhìn cách ăn mặc và phong cách kiến trúc xung quanh, có lẽ là thập niên sáu mươi, bảy mươi, tám mươi, cái thời đại sục sôi đó.
Bà còn chưa kịp hoàn toàn tiêu hóa sự thật này, lại nghĩ đến một vấn đề khác:
Đúng rồi, ông xã đâu?
Ông xã đi đâu rồi?
“Bảo bối, bố con đâu?”
“Bố con”
Du Tiểu Dã theo bản năng nhìn về phía Du Gia Huy cách đó hai mét.
Lúc này Du Gia Huy vẫn nằm bất động.
Từ Anh nhìn một cái, á đù!
Lão già lôi thôi lếch thếch, râu ria xồm xoàm, mặt mũi đầy bụi bặm này, lại là chồng tôi sao?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

