Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Buổi Sáng Kết Hôn, Buổi Chiều Đốt Vàng Mã Cho Chồng Cũ Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

"Anh ta không nể mặt nhà họ Đồng! Tại vì bố anh ta là giám đốc nhà máy dệt! Mẹ anh ta là phó chủ tịch công đoàn nhà máy giày! Còn bà và ông ta thì sao? Một người thất nghiệp ở nhà, một người chỉ là công nhân quèn."

Vương Phương trợn mắt không thể tin nổi: "Mày dám nói chuyện với tao như vậy hả?"

Con ranh này điên rồi sao?

Kiếp trước, Vương Phương luôn miệng đổ lỗi việc nhà họ Cố khinh thường, Cố Kim Việt lạnh nhạt lên đầu Đồng Họa, cho rằng cô không có bản lĩnh giữ chân đàn ông nên mới liên lụy cả nhà họ Đồng chịu nhục.

Còn bây giờ, Đồng Họa lại là người ra đòn trước, lời lẽ đanh thép:

"Nếu không phải tại hai người vô dụng thì tôi có bị nhà họ Cố coi thường như vậy không? Nói về năng lực, hồi đi học thành tích của tôi còn tốt hơn Cố Kim Việt. Đi làm tôi cũng là nhân viên tiên tiến của nhà máy. Nói về nhan sắc, tôi da trắng, dáng xinh, chân dài. Ngoài khoản phải đấu trí đấu lực với bố mẹ ruột ra thì tôi tự nhận mọi mặt khác đều hơn đứt Cố Kim Việt ba phần!"

Vương Phương há hốc mồm: "Mày... mày..."

Đồng Đại Lai vốn luôn tự mãn về cái mác công nhân của mình, giờ bị chính con gái coi thường thì vừa xấu hổ vừa tức giận, nghẹn họng không nói nên lời. Bởi vì ông ta... không thể phản bác được. Ông ta chợt nhận ra nếu bỏ đi cái mác con trai giám đốc, thì con gái ông ta, Đồng Họa, quả thực giỏi giang hơn Cố Kim Việt nhiều.

Vương Phương không thể chấp nhận việc Đồng Họa - đứa con từ nhỏ đến lớn luôn ngoan ngoãn nghe lời - lại dám thốt ra những lời phản nghịch như thế.

"Nếu mày xuất sắc được như Mật Tuyết thì hôm nay nhà họ Cố có dám làm ra chuyện này không? Chẳng phải do người lớn nhà họ Cố chê bai, ghét bỏ mày sao!"

Đồng Họa cười nhạt, cố ý tỏ ra chua ngoa để chọc tức Vương Phương:

"Khổng Mật Tuyết cũng xứng đem ra so sánh với tôi sao? Một người phụ nữ ốm yếu không thể sinh con, nhà họ Cố sẽ để cô ta gả cho Cố Kim Việt chắc? Trong đầu bà toàn là nước, chắc chèo thuyền được luôn đấy nhỉ?"

Vương Phương tức đến mức nghẹn một ngụm máu trong họng, đôi mắt hằn lên tia máu nhìn chằm chằm vào Đồng Họa.

Thiếu nữ trước mắt mặc bộ quân phục màu xanh lục, làn da trắng ngần như ngọc, ngũ quan thanh tú, rạng rỡ động lòng người.

Là kiểu xinh đẹp khiến người ta phải kinh ngạc!

Giống hệt cái vẻ lẳng lơ hạ tiện của con hồ ly tinh mẹ đẻ nó!

Đồng Họa cười thầm trong lòng. Ánh mắt căm hận của Vương Phương không hề che giấu, độc địa như tẩm thuốc sâu. Đâu phải ánh mắt của mẹ nhìn con gái ruột? Vậy mà kiếp trước cô lại như kẻ mù lòa không nhận ra.

Nhưng Đồng Họa bây giờ đâu còn dễ bắt nạt. Cô giật phăng chiếc mắc áo trên tay bà ta, hét toáng lên:

"Cứu mạng! Giết người rồi! Mẹ tôi vì nhà họ Cố hủy hôn mà muốn giết tôi để trút giận!"

Đồng Đại Lai mặt đen như đít nồi quát lớn: "Câm miệng! Con đang nói bậy bạ cái gì thế?"

Vương Phương hận không thể lao vào bịt miệng Đồng Họa, ánh mắt hung tợn đe dọa: "Đồng Họa! Mày điên rồi sao? Mày không muốn kết hôn nữa à?"

Đồng Họa cười khẩy: "Nhà họ Cố đã tát vào mặt nhà họ Đồng như vậy, cuộc hôn nhân này còn cần thiết phải tiếp tục không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc