Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đúng rồi! Trên người con tiện nhân đó còn tám nghìn mấy trăm đồng!
Vương Phương lập tức lảo đảo đứng dậy chạy đến chỗ Đồng Họa, phát hiện phòng cô cũng bị dọn sạch, lòng bà ta lại lạnh đi mấy phần.
Có khi nào Đồng Họa giấu tiền trên người không?
Vương Phương lập tức lục soát người Đồng Họa, bà ta không nhìn thấy vết máu trên đầu cô, trong mắt chỉ có tám nghìn mấy trăm đồng: “Tiền đâu! Tiền đâu…”
Mùa hè quần áo vốn mỏng manh, Vương Phương chỉ muốn lột sạch đồ của Đồng Họa ra để tìm tiền, bà cụ họ Vu cũng không nhìn nổi nữa: “Vương Phương! Con gái bà sắp chết rồi! Bà còn tìm tiền làm gì? Trên người nó chỉ có mấy bộ quần áo, giấu được bao nhiêu tiền chứ?”
“Xuân Thụ, con mau đi báo án đi, chúng ta giúp con đưa chị con đến bệnh viện!” Bà cụ họ Vu không thể trơ mắt nhìn một cô gái trẻ như Đồng Họa chết ở đây.
Những người hàng xóm xung quanh nhìn Vương Phương, người vốn dĩ rất tử tế nay lại tức đến phát điên, nhà cửa trống hoác, cũng nảy sinh chút đồng cảm, bèn hùa theo bà cụ họ Vu, cùng nhau đưa Đồng Họa đến bệnh viện.
Đồng Họa từ bệnh viện băng bó xong trở về, Đồng Đại Lai cũng đã được gọi từ nhà máy về.
Công an đã đến bệnh viện, Đồng Họa đã khai báo mọi chuyện.
Công an nghi ngờ đây là một vụ trộm mang tính trả thù.
Bởi thông thường, kẻ trộm đã lấy được xe đạp sẽ không quay lại lần thứ hai.
Ai ngờ Vương Phương lại chửi rủa cả ngày.
Vương Phương vừa thấy Đồng Họa trở về liền trợn mắt quát: “Sao mày không chết luôn ở ngoài đi! Còn mặt mũi nào mà về đây!
Đều tại con tiện nhân mày! Đồ ăn hại!
Đến cái nhà cũng không trông được! Biết thế lúc mới đẻ, tao nên bóp chết mày đi! Dìm mày vào chậu nước cho chết ngạt!”
Đồng Họa mặt cắt không còn giọt máu, nước mắt lã chã rơi.
So với gương mặt già nua, dữ tợn như ác quỷ của Vương Phương, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Đồng Họa khi đẫm nước mắt lại càng thêm đáng thương.
Bà cụ họ Vu nói: “Nhà Đại Lai, có câu không sợ trộm lấy, chỉ sợ trộm nhớ. Tên trộm đã ghi thù rồi, bà trách Đồng Họa thì có ích gì?”
Những người hàng xóm khác cũng gật đầu, đầu con bé đã bị đập vỡ, lại bị mẹ mắng đến run rẩy, trông thật tội nghiệp.
“Sao lại không trách nó? Nó ở nhà mà nhà bị khoắng sạch, sao lại không trách nó?” Vương Phương trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
“Tôi thấy nó chính là đồng bọn của tên trộm! Đồ ăn cháo đá bát! Tôi phải đi báo công an! Báo công an bắt nó lại! Bắn chết nó!” Vương Phương như phát điên, túm lấy Đồng Họa lôi ra ngoài, vẻ mặt hung tợn như muốn đưa cô đi chết thật!
Đồng Họa hất tay bà ta ra, uất ức nói: “Công an nói là do mẹ! Do mẹ chửi người ta khó nghe quá nên họ mới quay lại trả thù, khoắng sạch cả nhà mình!
Nếu không phải tại mẹ, tiền của con cũng không mất! Bây giờ con chẳng còn gì cả, danh tiếng mất, công việc mất, tiền cũng mất, con biết trách ai đây?”
Vương Phương thấy Đồng Họa còn dám đổ tội cho mình, tức đến run người, vung tay tát về phía cô.
Đồng Họa vội nép sau lưng Đồng Đại Lai, Vương Phương lúc này đã điên lên, chẳng thèm để ý đến chồng, vung tay cào cấu, khiến Đồng Đại Lai không kịp phản ứng, trên mặt đã hằn lên mấy vết xước.
Đồng Đại Lai tát Vương Phương một cái, bà ta bị đánh đau liền kêu la inh ỏi, nhưng ông vẫn tiếp tục bồi thêm mấy cái tát nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


