Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vương Phương chửi rủa suốt buổi sáng, chửi từ đầu ngõ đến cuối ngõ, còn chửi cả Đồng Họa: “Đêm ngủ như chết, xe đạp trong nhà bị trộm cũng không hay, đợi đến lúc cả nhà bị khuân đi thì mày mới biết à! Sao mày không chết luôn đi cho rồi? Chết đi là khỏi phải biết gì nữa!”
Đến ngày thứ sáu, Cố Kim Việt bắt đầu thắc mắc tại sao Đồng Họa vẫn chưa đến tìm mình.
Anh ta tìm đến Khổng Mật Tuyết mới biết Đồng Họa bị bố mẹ phạt, nhốt trong phòng không cho ra ngoài.
Cố Kim Việt khẽ nhíu mày, Đồng Họa phạm lỗi lớn như vậy mà bố mẹ cô chỉ phạt nhốt trong phòng thôi sao?
Chẳng trách cô lại ngang ngược đến thế, đều do bố mẹ cô chiều hư.
Khổng Mật Tuyết cắn môi nói: “Anh Cố, lần này Họa Họa giận thật rồi, em không dám đi gặp cô ấy, cũng không dám nói cho cô ấy biết hôm đó anh ở cùng em… Em sợ sau này cô ấy sẽ không nhìn mặt em nữa.”
Cố Kim Việt cũng không ngờ Đồng Họa lại tức giận đến vậy, nhưng anh ta không thấy mình sai. Anh ta làm việc tốt, sao lại thành ra có lỗi?
“Vậy thì đừng nói cho cô ấy biết.” Cố Kim Việt vốn định giải thích với Đồng Họa, nhưng những việc cô làm sau đó khiến anh ta quá thất vọng, anh ta không muốn giải thích nữa, cũng là để Mật Tuyết không bị Đồng Họa trút giận.
Khổng Mật Tuyết vừa cảm kích vừa lo lắng, giọng mềm mại: “Vậy anh định giải thích với Họa Họa thế nào?”
Cố Kim Việt đáp: “Cứ nói là anh bị tai nạn xe, chân bị thương phải nằm viện.”
Đến lúc đó, Đồng Họa sẽ tự biết mình đã vô lý đến mức nào.
Khổng Mật Tuyết khẽ hỏi: “Họa Họa có trách chúng ta lừa dối cô ấy không?”
Cố Kim Việt thản nhiên: “Chúng ta nói dối vì có ý tốt.”
Khổng Mật Tuyết nhìn anh ta bằng ánh mắt dịu dàng: “Em nghe anh hết.”
Cố Kim Việt lại hỏi: “Em có biết bố mẹ cô ấy định nhốt cô ấy bao lâu không?”
Khổng Mật Tuyết lắc đầu: “Chắc là nhốt đến khi nào cô ấy chịu nhận lỗi thì thôi ạ?”
Cố Kim Việt hỏi: “Cô ấy nhận lỗi chưa?”
Khổng Mật Tuyết lại lắc đầu.
Sắc mặt Cố Kim Việt có phần bất mãn: “Đợi cô ấy nhận lỗi rồi tính tiếp.”
Ngày thứ bảy.
Nhà họ Đồng.
Vương Phương vòi tiền Đồng Họa: “Xe đạp trong nhà bị trộm, tiền cũng bị mày lấy hết. Bây giờ ba mày đường đường là xưởng trưởng mà phải đi xe buýt đi làm, mau lấy tiền ra mua xe đạp cho ba mày và em trai mày đi.”
Đồng Họa lấy ra ba trăm đồng đưa cho Vương Phương, chứ không đưa hết tiền ra như bà ta nghĩ.
Thấy Đồng Họa lấy tiền ra, Vương Phương liếc qua số tiền còn lại, chắc mẩm cô không giấu tiền bên ngoài hay gửi tiết kiệm mà giấu ngay trong nhà.
“Tao còn phải mua phiếu xe đạp, từng này thì đủ vào đâu? Mày với nhà họ Cố hủy hôn rồi, sính lễ còn chưa trả lại à?” Vương Phương tức tối nói.
Đồng Họa tỏ vẻ yếu ớt, buồn bã không nói lời nào, ra chiều bướng bỉnh không chịu nhượng bộ.
Vương Phương nhìn cái vẻ nửa sống nửa chết của cô, trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ muốn dùng vũ lực bắt cô phải khuất phục.
Không ngờ Đồng Họa lại dọa: “Bà mà dám động vào một sợi tóc của tôi, tôi sẽ đốt hết số tiền này!”
Vương Phương tức đến bật cười: “Mày đốt đi! Mày không đốt thì bà đây đổi họ theo mày!”
Đồng Họa đứng bật dậy, lao thẳng vào bếp!
Đồng Xuân Thụ vội chặn cô lại ở cửa, khó chịu nói: “Mẹ! Bây giờ đầu óc chị ta có vấn đề, mẹ chọc tức chị ta làm gì! Mình đi mua xe đạp trước đã!”
Vương Phương nghĩ đến những chuyện con gái làm gần đây, đúng là đầu óc không bình thường, bèn nghiến răng: “Về rồi tao xử lý mày!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




