Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong khi đó, Đồng Họa đã ôm khoản tiền lớn tìm đến bãi phế liệu.
Kiếp trước, vào đúng thời điểm này đã xảy ra một vụ thảm án diệt môn chấn động.
Có người mua được một thanh sắt nặng bảy cân ở bãi phế liệu, về nhà mới phát hiện bên trong chứa vàng, bán được hơn mười nghìn đồng.
Bấy giờ, lương của một công nhân biên chế trong nhà máy chỉ hơn ba mươi đồng một tháng, cả năm cũng chỉ hơn bốn trăm đồng, đủ để thấy giá trị của hơn mười nghìn đồng vào năm 1975 lớn đến mức nào.
Chỉ tiếc rằng họa vô đơn chí, không lâu sau, cả chín mạng người trong gia đình này đều bị sát hại vì tiền.
Đồng Họa đi liền bốn bãi phế liệu, đến lúc gần như sắp bỏ cuộc, cô mới phát hiện cây gậy sắt đáng ngờ mà mình đang tìm kiếm nằm ngay cạnh chân một ông lão ngồi trước cửa.
Thoạt nhìn, cây gậy sắt này vẫn là vật ông lão thường dùng để bới móc đồ đạc.
Đồng Họa lựa một ít sách báo, báo có thể dùng để dán tường hoặc nhóm lửa, còn sách thì sau này khi kỳ thi đại học được khôi phục, cô sẽ cần đến.
“Ông ơi, cháu còn phải lựa thêm, cháu mượn cái này dùng một lát được không ạ?” Đồng Họa chỉ vào cây gậy sắt bên cạnh ông lão.
“Cháu cứ cầm lấy mà dùng.” Ông lão liếc nhìn Đồng Họa và mấy quyển sách cạnh cô.
Đồng Họa cầm cây gậy lên, ước chừng trọng lượng rồi dùng móng tay thử cạy lớp vỏ đen sì bên ngoài nhưng không được.
Thời buổi khó khăn, không ít người tìm đến bãi phế liệu nhặt nhạnh đồ cũ về dùng, những món tốt hơn một chút thì đã bị nhân viên ở đây hoặc người dân sống gần đó lựa đi từ sớm.
“Ông ơi, cháu chọn xong rồi ạ.” Đồng Họa xách theo mấy cuốn sách và hai chồng báo cũ.
Lúc ông lão cân đồ, Đồng Họa nói: “Ông ơi, cháu mua luôn cây gậy sắt này được không ạ? Cháu thấy nó tiện tay, sau này tan làm muộn mang theo phòng thân cũng an toàn hơn.”
Lý do này không tồi, ông lão chẳng chút nghi ngờ: “Được thôi!”
Mấy cuốn sách, báo cũ cùng cây gậy sắt, tổng cộng tám hào.
Ra khỏi bãi phế liệu, Đồng Họa tìm một góc khuất rồi cất đồ vào không gian.
Đồng Họa có tiền trong tay nhưng lại không có một tấm tem phiếu nào, tiền trợ cấp ở nhà máy cô đều nộp hết cho gia đình.
Bây giờ muốn mua đồ, cô chỉ có thể đến chợ đen.
Giá cả ở chợ đen vốn đã cao, không có tem phiếu lại càng đắt hơn.
Nhưng thứ cần mua vẫn phải mua.
Những người ở văn phòng xã đã dặn cô, trước khi về nông thôn phải chuẩn bị chăn bông càng dày càng tốt, mùa đông phương Bắc có thể khiến người ta chết cóng thật sự.
Hơn nữa, giá cả ở thành phố là giá niêm yết, còn ở nông thôn thì có thể thương lượng, mức chênh lệch cũng không nhỏ.
Lúc Đồng Họa rời khỏi chợ đen, cô đã đi vòng vèo mấy bận, chắc chắn không có ai bám theo mới cất đồ vào không gian.
Trời vừa sẩm tối, Đồng Họa không ra ngoài nữa mà ngồi trong nhà vệ sinh, dùng một hòn đá nhặt được để mài cây gậy sắt, cho đến khi lớp vỏ đen bên ngoài bong ra từng mảng, để lộ màu sắc bên trong…
Không phải màu vàng, nhưng chắc chắn có chứa thành phần vàng!
Đồng Họa thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt ánh lên niềm vui sướng, công sức của cô đã không uổng phí.
Tuy đã hớt tay trên của gia đình kia, nhưng cũng xem như đã gián tiếp cứu mạng cả nhà họ.
Bên này Đồng Họa đang bận rộn, còn nhà họ Đồng thì tức điên lên vì không tìm thấy cô.
Đồng Xuân Thụ cả ngày chạy đôn chạy đáo khắp nơi dò hỏi tin tức của Đồng Họa, đến mức rã cả chân: “Chị ta bán cả công việc rồi, không lẽ ôm tiền bỏ trốn thật à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


