Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Buổi Sáng Kết Hôn, Buổi Chiều Đốt Vàng Mã Cho Chồng Cũ Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Giám đốc Cố, xin bác hãy để lại cho cháu chút tự trọng cuối cùng." Đồng Họa đứng dậy, cúi đầu thật sâu cầu xin ông ta.

Cố Tư đặt tách trà xuống, cắt ngang lời ông Cố bằng một tiếng cười khẩy: "Hành xử vô chừng mực, không biết nặng nhẹ, lối sống không lành mạnh."

Ông Cố đỏ bừng mặt. Nếu chỉ có mình Đồng Họa, ông ta có thể dùng địa vị để trấn áp, nhưng thái độ của Cố Tư rõ ràng là muốn can thiệp vào chuyện này.

"Tiền không đủ thì để tôi trả trước một ít cho con bé." Cố Tư thản nhiên nói.

Đến nước này, rõ ràng Cố Tư đang ép ông Cố phải đưa ra quyết định.

Ông Cố nghiến răng, bảo vợ đi lấy tiền.

Đồng Họa nhận tiền, còn yêu cầu Giám đốc Cố viết một tờ giấy chứng nhận, chứng minh năm nghìn tệ này là khoản bồi thường danh dự do nhà họ Cố tự nguyện chi trả vì hủy hôn.

Ông Cố nhìn Đồng Họa thật sâu rồi đặt bút viết tờ cam kết.

Ngay khi cô vừa đi khỏi, bà Cố liền mắng nhiếc: "Cái thứ gì không biết! Không xem lại mình có mấy cân mấy lượng mà dám mở miệng đòi năm nghìn tệ!"

Ông ta chỉ có một đứa con trai, số tiền này sớm muộn gì chẳng thuộc về họ? Trong mắt ông ta, Đồng Họa là hạng người hẹp hòi, tầm nhìn hạn hẹp, chẳng có chút khí phách nào.

Vừa ra khỏi nhà họ Cố, Cố Tư lại đưa cho Đồng Họa một phong bì dày cộm.

Đồng Họa ngơ ngác nhìn anh.

Cố Tư nói: "Cố Kim Việt là cháu tôi, anh ta làm ra chuyện như vậy khiến tôi cũng thấy mất mặt. Đây coi như một phần bồi thường riêng của tôi cho cô."

Ánh mắt Đồng Họa khẽ động. Cố Tư và người nhà họ Cố vốn không hòa thuận, phần "bồi thường" này hẳn là vì chiếc cúc áo trên dây buộc tóc của cô.

"Cầm lấy đi." Cố Tư đặt phong bì vào tay cô.

Lần đầu nhìn thấy cô gái nhỏ này, anh đã nhận ra một nỗi buồn đến nghẹt thở bao trùm lấy cô, cùng với đó là một luồng sát khí không thể kìm nén.

"Tôi đưa cô về." Cố Tư đã bảo tài xế chờ sẵn.

Đồng Họa định từ chối vì cô không thể về nhà lúc này, nếu về cô sẽ không giữ được số tiền này.

"Không cần đâu chú Cố, cháu tự về được ạ."

Cố Tư mở cửa xe, ra lệnh ngắn gọn: "Lên xe."

Đã gần 9 giờ tối, một cô gái mang theo nhiều tiền như vậy, Cố Tư không thể để cô đi một mình. Vừa rồi anh đã giúp cô một việc lớn, nếu cô cứ khăng khăng từ chối thì thật không phải phép.

Đồng Họa tính toán trong lòng rồi mới bước lên xe.

"Để đồng chí tài xế đưa cháu về là được rồi..." Đồng Họa chưa nói hết câu thì Cố Tư đã ngồi vào xe.

Cơ thể Đồng Họa căng cứng, cô sợ anh sẽ nhắc đến chuyện cô từng cứu anh. Kiếp trước, Khổng Mật Tuyết không nói rõ cô đã cứu Cố Tư bằng cách nào, nên Đồng Họa luôn nơm nớp lo sợ bị lộ. May mắn thay, suốt quãng đường Cố Tư không hề mở lời.

Đến gần nhà họ Đồng, Đồng Họa bảo dừng xe: "Chú Cố, phía trước là nhà cháu rồi, ngõ hẹp xe không quay đầu được, cháu xuống đây là được ạ!"

Cố Tư gật đầu, xe dừng lại bên đường.

Đồng Họa xuống xe: "Cảm ơn chú Cố."

Cố Tư nhìn cô một lúc lâu rồi mới ra lệnh cho tài xế lái đi.

Đồng Họa đứng yên tại chỗ, tiễn xe anh đi khuất. Hôm nay nếu không có Cố Tư, cô sẽ không thể giải quyết chuyện ở nhà họ Cố suôn sẻ như vậy, càng không thể lấy được năm nghìn tệ mà vẫn giữ được chút thể diện cuối cùng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc