Anh không nhớ rõ mặt, nhưng nhớ mãi câu nói đó.
Để cô bé không gặp nguy hiểm, anh giật hai chiếc cúc áo nhét vào tay cô, bảo cô đi báo án.
Không lâu sau công an đến, lúc đó anh đã đánh nhau với bọn bắt cóc, bị thương rất nặng.
Ba ngày sau tỉnh lại, anh nhờ người tìm cô bé nhưng không thấy nữa.
Chẳng lẽ ân nhân năm xưa chính là Đồng Họa?
Thấy Cố Tư trong xe, Đồng Họa thoáng kinh ngạc. Cô đang lo đến nhà họ Cố không gặp được anh thì sao.
"Lên xe." Cố Tư nói nhạt.
Đồng Họa không khách sáo, chạy sang leo lên xe.
Cố Tư có ngũ quan tinh tế, nhưng vì làm thư ký cho thị trưởng nên lúc nào cũng nghiêm nghị, toát vẻ lãnh đạm sắc bén.
Người dưới nể sợ, người trên cũng không dám cậy già lên mặt với anh.
"Chú Cố!"
Cố Tư mới 29 tuổi, chỉ hơn Cố Kim Việt năm tuổi, nhưng vai vế lại là chú ruột.
Đồng Họa lên xe, ánh mắt Cố Tư dừng lại trên chiếc cúc áo trên bím tóc cô.
Đồng Họa chột dạ, trong lòng căng thẳng.
Cô không biết có lừa được Cố Tư không, vì cô biết rất ít về chuyện hai chiếc cúc này.
Nếu anh hỏi sâu, cô dễ bị lộ tẩy.
Cố Tư nhìn cô dò xét: "Cô sợ tôi à?"
Đồng Họa sợ thật. Sợ anh nhìn thấu, sợ anh lại trở thành chỗ dựa cho Khổng Mật Tuyết như kiếp trước!
Nghe Đồng Họa kể chuyện bị cho leo cây, anh hỏi lại: "Cô chắc chắn muốn hủy hôn chứ?"
Thời này hủy hôn ảnh hưởng lớn đến danh tiếng người con gái, chuyện chồng con sau này sẽ rất lận đận.
Hơn nữa, dù không quen Đồng Họa, anh cũng nghe đồn cô yêu cháu trai anh sâu đậm lắm.
Đồng Họa kiên quyết: "Cháu muốn hủy hôn!"
Đến nhà họ Cố, mẹ Cố thấy Đồng Họa thì không bất ngờ, bà ta biết tỏng dù không ai đón thì cô cũng tự vác xác đến.
Nhưng bà ta sững sờ khi thấy cô đi cùng Cố Tư. Hai người này sao lại dính dáng đến nhau?
Ba Cố thấy Cố Tư thì ngạc nhiên, bỏ mặc Đồng Họa, sai vợ đi pha trà ngon nhất.
Đồng Họa hiểu rõ, họ nịnh bợ Cố Tư vì địa vị của anh và vì món nợ năm xưa.
Thấy họ khúm núm trước Cố Tư, cô cũng thấy hả dạ.
Cố Tư hỏi thẳng: "Hôm nay Cố Kim Việt làm sao vậy?"
Trước đó Cố Kim Việt đã gọi điện về giải thích lý do vắng mặt.
Sắc mặt ba Cố khựng lại, liếc Đồng Họa đầy nghi hoặc. Con nhỏ này đi cáo trạng với Cố Tư sao?
Nếu không thì sao hai người chẳng liên quan lại cùng đến đây?
"Đồng Họa à, thằng Việt có gọi điện về, hôm nay nó ở bệnh viện cả ngày nên lỡ mất đám cưới, không phải cố ý đâu." Ba Cố nói tránh đi, sợ mang tiếng con trai sai trước.
Đồng Họa giả vờ kinh hãi, lo lắng hỏi: "Anh ta bị tai nạn xe thật sao? Đến đám cưới cũng không về được, chắc không phải sắp chết rồi chứ?"
Mẹ Cố giận tím mặt: "Sao cô dám trù ẻo chồng mình như thế hả?"
Ông Cố chỉ có mỗi Cố Kim Việt là con trai, nghe Đồng Họa nói vậy, trong lòng không khỏi khó chịu.
Đồng Họa chẳng hề nao núng: "Thưa bác, hôn lễ không thành, anh ta vẫn chưa phải là chồng của cháu."
Bà Cố cười mỉa: "Vậy bây giờ cô đến đây làm gì?"
"Cháu đến để hủy hôn."
Bà Cố hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó lại nghĩ Đồng Họa đang muốn "dây dưa" với con trai mình, cho rằng cô chỉ đang làm mình làm mẩy để gây chú ý mà thôi.
"Cô và nó đã đăng ký kết hôn rồi, làm sao mà hủy được?" Bà Cố vạch trần.
Đồng Họa thầm cười nhạo trong lòng. Đúng là theo lý thường, giấy đăng ký kết hôn của họ phải được hoàn tất từ vài ngày trước đám cưới. Nhưng vì Khổng Mật Tuyết năm lần bảy lượt phá đám, nên họ vẫn chưa kịp đi đăng ký.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)