Thấy vậy, Khương Vân Thù đưa y hai chiếc bánh bao: “Anh tư, anh ăn chút gì rồi đi nhé.”
Khương Thiên cũng lấy ra hai chiếc bánh bao, cười nói: “Anh ăn rồi, cái này cho em.”
Hai người nhìn nhau cười lớn.
“Vậy mang về làng rồi ăn.” Khương Vân Thù nói, sau đó dắt chiếc xe đạp của mình ra. Nhìn sân nhà trống trải, cô hỏi:
Khi đến đầu làng, họ thấy một cây đa lớn cành lá sum suê. Dưới bóng cây là các cụ già và trẻ con tụm năm tụm ba trò chuyện.
Khói bếp lượn lờ từ các mái nhà. Từ xa vọng lại tiếng người gọi:
“Nhị Cẩu, mẹ mày gọi về ăn cơm kìa!”
Khương Vân Thù nhìn đồng hồ. Sắp sáu giờ tối, đúng là giờ ăn cơm.
Hai chiếc xe đạp đi trên con đường làng thu hút không ít ánh nhìn. Làng Cổ Thụ khá sung túc nhưng người có xe đạp cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Dọc đường, họ gặp vài người dân vừa tan làm trên cánh đồng. Mọi người chào hỏi Khương Thiên rất nhiệt tình, y cũng vui vẻ đáp lại. Còn Khương Vân Thù thì im lặng, giữ vẻ lạnh lùng. Dù sao nguyên chủ vốn có hình tượng cao ngạo, không được lòng dân làng – điều này rất hợp với ý cô.
Về đến nhà, họ dắt xe vào sân. Lập tức, một đám trẻ con ùa ra vui vẻ reo lên:
“Chú tư!”
“Cô út!”
Cha của Khương Vân Thù – Khương Vệ Quốc – là con trai thứ hai trong nhà, mẹ cô là Hứa Anh. Họ sinh năm người con:
Anh cả Khương Sơn, lấy vợ là Lý Nguyệt Quế, có ba con một trai hai gái, Khương Bình Hạo, Khương Hồng và Khương Thanh. Anh hai Khương Lâm, vợ là Hà Khê, có ba con một gái hai trai Khương Lan Lan, Khương An Thần và Khương An Minh. Anh ba Khương Lâm, vợ Lưu Phán Nhi, có một cô con gái tên Khương Diệp và hiện đang mang thai được 4 tháng. Anh tư Khương Thiên và con ít là cô.
Hứa Anh rất cưng chiều cô út, không chỉ vì cô là con gái duy nhất mà còn vì sau khi sinh cô, sức khỏe của bà cải thiện đáng kể.
Khương Vân Thù lấy từ túi mấy viên kẹo trái cây ra và chia cho mỗi đứa trẻ năm viên. Lũ trẻ vui mừng cảm ơn cô. Nhưng con trai cả của anh cả là Khương Bình Hạo lại ngại ngùng từ chối:
“Cô út, con lớn rồi, năm nay 11 tuổi. Cô để kẹo cho các em nhỏ ăn đi.”
Dù nói vậy, ánh mắt cậu vẫn không giấu được sự tiếc nuối.
Khương Vân Thù cười, nhét kẹo vào tay cậu: “Lớn cũng là trẻ con. Cô út không keo kiệt mấy viên kẹo này đâu. Cầm lấy đi.”
Cậu bé đỏ mặt, cuối cùng nhận lấy kẹo.
Khương Thiên cười, định lấy kẹo sữa ra chia thì thấy chị dâu ba – Lưu Phán Nhi – bước ra với cái bụng bầu lùm lùm. Cô ta nói giọng chua chát:
“Cô út lần nào về cũng mang kẹo ngon cho bọn nhỏ. Đúng là người tốt quá. Nhưng cứ cho ăn đồ ngon mãi, đừng để chúng quen thói kén chọn.”
Nụ cười trên mặt Khương Vân Thù nhạt đi. Cô lạnh lùng đáp:
“Em đâu như chị ba, vì giữ răng cho Tiểu Diệp mà mang hết kẹo anh ba mua về cho cháu ở nhà mẹ đẻ ăn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)