Beta: Sakura
Lâm Lam cũng không sợ chị ấy, cười một lát, cô nói: “Hảo Nam và Xảo Xảo đâu rồi, cũng không còn việc gì, em dẫn hai đứa nó đến nhà ở vài ngày, chờ hết năm cũ thì đưa về. Để cho Xảo Xảo thân với Mạch Tuệ, nếu là Hảo Nam lại có tật xấu gì thì cứ để cho Đại Vượng trị.”
Lúc này trẻ con không đến trường cũng không cầu mong có tiền độ rộng lớn, bệnh lớn thì không có nhưng bệnh vặt cũng không ít, cũng đủ để người chịu.
Lâm Mai đi gọi hai con, rất nhanh Trịnh Xảo Xảo và Hảo Nam đã chạy đến.
Trịnh Xảo Xảo bằng tuổi Mạch Tuệ, lớn lên giống cha, môi hồng răng trắng, rất xinh đẹp, người ta thường nói cô bé và Mạch Tuệ rất giống sinh đôi đấy.
Hảo Nam ăn mặc cũng chỉnh tề nhưng mà còn chảy nước mũi, tháng chạp lạnh, rất nhiều trẻ con theo thói quen sẽ chảy nước mũi rồi hít lên.
Xảo Xảo nhuận thuận chào hỏi dì tư, Hảo Nam thì vui vẻ nhào vào trong ngực Lâm Lam.
Nhìn thấy khuôn mặt nước mũi kia sắp cọ lên quần áo của mình, Lâm Lam kịp thời ngăn cậu bé lại, lấy giấy ra lau lau mặt cho cậu bé, “Dì còn muốn đưa con và chị con đến nhà dì ở vài ngày đó, nhưng mà con chảy nước mũi thế này, anh trai và em trai không cười mới lạ đó?”
Hảo Nam vừa nghe, lập tức dùng sức khẽ hít lại.
Lâm Lam: “............”
Xảo Xảo là cô gái nhỏ nhà nông điển hình, nhã nhặn lịch sự, dịu dàng, nghe lời không hề có tính cay cú, nhưng cũng bởi vì vô cùng ngoan lại có chút xấu hổ nên không hoạt bát cho lắm, nhìn thì hiểu chuyện giống như là thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi. Cô bé coi như là di truyền tướng mạo và vẻ trung thực của Trịnh Diệu Tổ, còn di truyền sự chững chạc và tài giỏi của Lâm Mai, nhưng không có vẻ lỗ mãng và cay cú, Xảo Xảo ngoan ngoãn thật sự là người gặp người thích.
Lâm Lam nói muốn dẫn hai chị em đến nhà ở vài ngày.
Trên mặt Xảo Xảo lộ ra vẻ vui mừng, nhưng trước tiên vẫn nhìn về phía Lâm Mai, ôn nhu hỏi: “Mẹ, có được không?”
Lâm Mai tất nhiên đồng ý, “Đến nhà dì tư của con ở còn thoải mái hơn là ở nhà nữa, đi đi, đi với các anh chị, thân mật với Mạch Tuệ nhé.” Chị lại để cho Xảo Xảo dẫn em trai đi vào nhà thu xếp một chút, mang theo lương thực ….
Lâm Lam cười nói: “Không cần đâu, chút lương thực này nhà em có mà.”
Lâm Mai nói: “Vậy không được đâu, lương thực của nhà em cũng không phải là gió lớn thổi đến. Cháu trai của chị không đến ở, chứ nếu đến ở, chị ngược lại cũng rất cam tâm tình nguyện.”
Chị lôi kéo Lâm Lam, tâm huyết dâng trào nói: “Lan Hoa Hoa, chúng ta kết nhi nữ thân gia (tức là để cho con gái và con trai hai người kết hôn với nhau) đi!”
“Cái gì?” Lâm Lam sợ hết hồn, “Hai chúng ta là chị em sinh đôi đó.”
“Cô đi luôn đi!” Lâm Mai vỗ cô một cái, “Em xem Đại Vượng hoặc là Nhị Vượng, nếu không thì Tam Vượng cũng được, định hôn với Xảo Xảo, qua mấy năm đến mười lăm mười sáu tuổi là có thể kết hôn.”
Toàn bộ quá trình Lâm Lam đều lạnh mắt, chị nói chuyện của chị, tôi liền mắt lạnh trừng chị.
Lâm Mai cười nói: “Cô bày ra vẻ mặt gì vậy, giống như là trẻ con giận dỗi.”
Lâm Lam: “Đừng nói bọn họ là anh em họ, cho dù không phải, em cũng sẽ không đồng ý.”
Lâm Mai: “Cô không thích Xảo Xảo nhà chị sao, cô đừng thấy con của chị ném ra thì không có người nhặt nha, con gái của chị chính là......” Lốp ba lốp bốp kể đến cả trăm chỗ tốt.
Lâm Lam: “Tốt như vậy, em dẫn về nhà làm con gái có được không? Em cần gì phải để họ hàng gần kết hôn với nhau làm gì? Chị không biết là sau này sinh con sẽ có vấn đề sao? Họ hàng gần kết hôn là không được, đại đội của chị không tuyên truyền sao?”
Lâm Lam đều đi tuyên truyền cho các đại đội gần bên như vậy.
Lâm Mai tất nhiên không hiểu những thứ này, tất cả mọi người đều là nhà cô nhà dì kết thân với nhau, làm sao đến bọn họ thì không được chứ?
Đời này, tự nhiên sẽ không để cho cô bé giẫm lên vết xe đổ.
“Chị đây sẽ ghi nhớ kỹ, em đừng có lừa chị đó.”
Lâm Lam muốn đi thăm hỏi bà Trịnh một chút, trò chuyện, kết quả không đợi cô đi qua thì bà Trịnh đã đến tìm cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)