Beta: Sakura
Trời đông giá rét, nước đóng thành băng, nhóm xã viên mở ra hình thức mèo ngủ đông, có thể không ra cửa liền kiên quyết không ra khỏi cửa.
Dĩ nhiên cũng là cơ hội tốt cho mấy người đàn ông tụ tập, bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không ngăn cản được bọn họ tụ tập. Lúc dừng chân nghỉ ngơi ngày mùa tụ tập, thời điểm nông nhàn càng dễ dàng tìm nơi nào đó tụ tập.
Lúc này bọn họ liện tụ tập bên trong đại đội, bên trong đại đội có ba gian phòng có giường, chuẩn bị cho tổ công tác đấy.
Lúc không có người, mấy người đàn ông sẽ đốt nóng giường, sau đó thậm chí hơn mười người đàn ông tụ tập ở đó tán dóc.
Mặc dù Hàn Vĩnh Phương bá đạo cũng không ngăn cản chuyện này, có thể để bọn họ tụ tập dưới mí mắt, nghe máy radio, đọc một tờ báo, nghe tuyên truyền chính sách của đảng, vốn cũng tốt hơn để bọn họ ở sau lưng làm chuyện càn quấy.
Kể từ khi Hà lão tam bị Tam Vượng cho vểnh lên, Lưu Xuân Phương bị Tiểu Vượng mắng cho đến nay, bây giờ bọn họ không dám nói thầm sau lưng chuyện của Lâm Lam và Hàn Thanh Tùng, ganh tỵ thì ganh tỵ, trong lòng mình chỉ lén lút nói chứ không dám nói ra miệng nữa.
Huống chi Hàn Vĩnh Phương ở trong mắt bọn họ càng ngày càng bảo thủ, không chỉ là hai người này, nếu bọn hắn tùy tiện nói về người đàn bà khác, ông cũng mắng cho nghe.
Cho nên không thể có ý dâm tà với người phụ nữ khác, vậy cũng chỉ có thể thêu dệt nói dối, kể chuyện xưa, Lưu Xuân Tài rất hứng thú coi họ là nguồn tư liệu sống.
“Lưu Xuân Tài, tôi cho cậu kể chuyện về nàng dâu về nhà mẹ đẻ, đảm bảo khiến các người hoảng sợ mở to mắt.” Thường Phú Dư xoạch xoạch hít khói thuốc
Mấy người đàn ông vội vàng bảo anh ta kể.
Kết quả Thường Phú Dư cũng kể tiết mục ngắn đến nghiện, lốp bốp lốp bốp kéo dài hồi lâu mà chưa nói và đề tài chính, làm cho Lưu Xuân Tài sốt ruột không chịu được.
“Ha ha, cậu cũng biết sốt ruột? Lúc cậu ở trên nói chuyện cũng chưa từng khiến chúng tôi gấp chết.” Có người trêu ghẹo hắn.
“Ôi chó chết thật, còn có thể như vậy?” Mấy người đàn ông liền mắng: “Thường Phú Dư, cậu đừng có thêu dệt vô cớ.”
Thường Phú Dư cười ha hả: “Các người có muốn tự mình đi hỏi thăm một chút hay không, thôn bọn họ không có ai không biết.”
Lưu Xuân Tài căm phẫn nói: “Chuyện này nếu xảy ra ở thôn chúng ta, phải để cho bí thư chi bộ cùng đội trưởng Lâm đánh cái tên súc sinh đó, đánh chết nó!”
Có người liền nói: “Thế có đi đến công xã báo án không? Để cho cục công an bắt lại, đập đầu chó!”
“Sợ rằng không được, phê đấu đều vô dụng. Ông lấy cớ gì phê bình đây? Người ta con của mình, tự mình muốn đánh thì đánh muốn chửi thì chửi. Ông đang ở trong nhà đánh mắng con, còn cần người khác cho phép sao?” Đều nói chuyện này căn bản không có cách nào quản.
Bây giờ Lưu Xuân Tài bị Lâm Lam tẩy não, làm sao nhịn được cơn tức này, anh ta chuồn đi tìm Lâm Lam.
Bọn nhỏ đã rửa mặt rồi lên giường nghe máy radio, một lát nữa là phải đi ngủ.
Cô gội đầu còn chưa khô tóc, ngồi ở trên giường gạch viết mấy câu chuyện xưa. Hàn Thanh Tùng ở bên lò đốt thêm hai cục than, dùng một chậu sành nhỏ than để lên vỉ sắt, bưng đến đây để cô hong khô đầu tóc.
Anh ngồi ở bên cạnh cô, vừa giúp cô lau vân vê đầu tóc thuận tay lau tóc cô cho nhanh khô hơn một chút: “Sau này anh giúp em hong khô, em có thể để tóc dài.”
Lâm Lam:...... Có phải mỗi thẳng nam, đều có người thương trong mộng có mái tóc dài bồng bềnh?
“Tóc dài ở nông thôn rất bất tiện nha, dính tro bụi liền khô xơ, còn có nhiều chuyện phiền phức khác nữa, vẫn để tóc ngắn cho bớt việc.” Lâm Lam vứt bỏ bút, thuận thế ngã vào trong lòng ngực của anh, cảm thụ nhiệt độ lồng ngực anh, nóng hừng hực luôn làm cho người ta muốn ngủ.
Hai người không thế nào nói chuyện, nhưng không khí lại ấm áp yên lặng, trong phòng lại bắt đầu dâng lên không khí mập mờ.
Lúc này lại truyền đến tiếng gõ cửa rầm rầm của Lưu Xuân Tài: “Chị Lâm, chị Lâm.”
Hàn Thanh Tùng khẽ nhíu mày, trừ phi người thân bên nhà mẹ đẻ, rất ít người có vai vế sẽ đến nhà người phụ nữ có chồng để nói chuyện, trừ phi quan hệ vô cùng thân thiết. Dĩ nhiên đám người Lưu Xuân Tài vì vô cùng kính trọng Lâm Lam, cũng thích cùng cô thân thiết nên kêu chị.
“Ai đấy?” Lâm Lam còn không nghe rõ.
Hàn Thanh Tùng: “Lưu Xuân Tài. Anh đi xem một chút.”
Lâm Lam: “Nếu cậu ấy có việc thì để cậu ấy vào.” Lưu Xuân Tài rất ít khi đến tìm cô trễ như thế này, Lâm Lam cảm thấy có việc. Nếu như cô không nói những lời này, đoán chừng hắn liền trực tiếp đuổi người đi.
Hàn Thanh Tùng đi mở cửa, cũng không để cho Lưu Xuân Tài đi vào, “Nói đi.”
Lưu Xuân Tài thò đầu vào, thấy trong nhà vẫn còn sáng đèn, cười nói: “Cục trưởng Hàn, chị Lâm ngủ rồi chưa?”
Hàn Thanh Tùng mặt không đổi sắc: “Ngủ rồi.”
Lưu Xuân Tài cũng không tin, có điều dưới sự uy nghiêm đầy soi mói của Hàn Thanh Tùng, anh cũng không dám mạnh mẽ đi vào, chỉ đành phải đem chuyện Thường Phú Dư kể, nói cho Hàn Thanh Tùng nghe: “Cục trưởng Hàn, anh nói có phải súc sinh hay không?”
Hàn Thanh Tùng: “Bảo tôi nói thì bắn chết lão, nhưng tôi không thể vượt qua luật pháp.”
Lưu Xuân Tài: “Thế… bắt lão lại, hình phạt, cũng có thể không.”
Hàn Thanh Tùng: “Con nhà lão thì sao, cậu nuôi?”
Con cái không phải là vật sở hữu cá nhân của cha mẹ, nhưng vì trẻ con cần cha mẹ nuôi dưỡng, cho nên rất nhiều cha mẹ đều cảm thấy con cái là của mình, mình có quyền định đoạt sinh sát, bất luận kẻ nào cũng không thể can thiệp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)