Beta: Sakura
Nghe lời Lâm Lam nói… trong thoáng chốc Yến Yến như tỉnh ngộ, cô bé bùng nổ, chỉ vào Lưu Văn Hổ mắng: “Trước kia cả ngày ông đều muốn lợi dụng nhà tôi, nói lương thực không đủ ăn, đến nhà tôi ăn cơm mượn lương thực. Cha tôi là người thành thật, không tin ông đến lợi dụng, còn nói anh em ruột phải giúp đỡ lẫn nhau. Cha muốn giúp đỡ ông, thế mà ông giúp đỡ cha tôi như vậy, ông… là người cặn bã, đồ lang tâm cẩu phế!”
“Ông đừng hòng chiếm nhà tôi, đừng nghĩ muốn chia tiền nhà tôi, tôi và mẹ tôi còn có em trai tôi còn chưa có chết đâu, các người mơ tưởng ăn tuyệt hậu, chúng ta không phải tuyệt hậu!”
Yến Yến vừa nói vừa khóc, cô bé cảm thấy trong cơ thể có một luồng dũng khí xưa nay chưa từng có xông lên, cô bé không muốn mặc người định đoạt, không muốn giống như giẻ lau bị người ném đi!
Đây là nhà của cô bé!
Cô bé đảo mắt tìm người cô kia trong đám người, ngay cả bà ta cũng mắng luôn, kết quả cô của cô bé sau khi bi đánh đã xám xịt chạy mất. Chuyện như vậy, nếu như người trong nhà ăn tuyệt hậu, anh chị em đều đến, nhưng nếu có người trong thôn làm chỗ dựa, cho dù là chị em cũng không tính là gì.
Lâm Lam dẫn đầu vỗ tay.
Có người hô: “Chửi giỏi lắm, người cặn bã như thế mắng không chết lão ta! Dùng sức mắng, trở lại chúng ta còn giúp cháu đánh cho họ một trận!”
Lưu Văn Hổ gầm lên với Ngô Thải Tiên: “Em dâu, ngày thường tôi đối xử với vợ chồng cô thế nào? Cô cứ như vậy báo đáp chúng tôi? Làm sao cô có thể để con gái ngoan của cô vu hãm người tốt như vậy? Cô còn muốn làm người nhà họ Lưu chúng tôi, cô sờ lương tâm của cô mà nói. Con gái ngoan của cô nói khó nghe như thế, cái gì ăn tuyệt hậu? Tôi và con cô còn ở đây, ở đâu mà tuyệt hậu?”
Trời sinh tính tình của Ngô Thải Tiên hèn yếu, cảm thấy Lưu Văn Hổ ra oai uy hiếp cô, cô lại muốn dàn xếp ổn thỏa. Dù sao anh chồng đáng sợ như thế, đoán chừng cũng không dám quấy rầy cô nữa, cũng không dám muốn chiếm lấy gia nghiệp nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)