Beta: Sakura
Hàn Kim Ngọc không dám nói tiếp nữa, thật là ấm ức, dùng sức vặn khăn tay thẫm đẫm nước mắt của mình chảy ra nước luôn.
Hàn Thanh Hoa cười nói: “Đúng vậy, chị nói quá dễ dàng rồi đấy. Nhà chúng ta đông anh chị em, chị muốn cuộn vải? Không nói đến ai khác, chị gả cho người khác rồi, sau này em kết hôn muốn chị cho vài cuộn vải, chị có cho không?”
Hàn Kim Ngọc vừa muốn nói, Hàn Thanh Hoa lại nói: “Cho dù chị cho, anh rể của em có cho không? Có cho thì lấy từ đâu ra?”
Hàn Kim Ngọc không nói.
Hàn Thanh Hoa nói: “Cha, mẹ, con cảm thấy được như thế này là rất tốt rồi, thử hỏi xem những nhà người khác trong thôn, đệm chăn không thuộc của hồi môn, mà của hồi môn cũng do nhà chồng đưa đến rồi lại mang về.”
Đã quyết định như vậy, Hàn Thanh Hoa để bà Hàn đi lấy tiền đưa Lâm Lam mua vải. Bà Hàn còn tiếc, muốn Lâm Lam mua trước rồi mới đưa tiền.
Lâm Lam làm sao có thể đồng ý. Nếu như không phải là em gái của Hàn Thanh Tùng, với tính cách của Hàn Kim Ngọc thì Lâm Lam cũng chẳng muốn liếc mắt một cái.
Hàn Thanh Hoa nói: “Mẹ, mẹ tranh thủ nhanh lên đi, chị dâu ba đã đồng ý giúp thì không sai đâu.”
Lúc này bà Hàn mới đi lấy mười đồng tiền, dặn dò Lâm Lam dùng không hết thì cầm về.
Lâm Lam: bây giờ tôi không muốn giúp bà đâu.
Lâm Lam không thèm quản chuyện bông vải, cứ để tự bà Hàn gom góp phiếu bông vải, cộng thêm phần được phân chia cũng không chênh lệch lắm, cho dù có thiếu chút ít thì bà Hàn tìm người đổi hoặc mua lại đều được.
Bà Hàn nói: “Ba nhà các con cùng gom đồ cưới cho em gái đi.”
Chị dâu cả nói: “Cuối cùng xem lại tổng cộng hết bao nhiêu tiền, bốn nhà chúng ta chia bốn là được.”
Bà Hàn muốn ba nhà con trai gánh vác còn bản thân không muốn bỏ ra. Bây giờ nghe chị dâu cả nói lời này cũng đành nén giận, đã chia nhà nên bà không có cách nào bắt chẹt được. Hiện nay chị dâu cả tự mình làm đương gia, anh cả Hàn cũng không ở cùng đương nhiên tất cả đều tự mình tính toán.
Cho nên bà Hàn đã cảm thấy mình thật sự càng ngày càng không có địa vị, bắt chẹt con trai thì có ích lợi gì? Vẫn do con dâu định đoạt!
Ông Hàn vẫn không nói chuyện, thấy tất cả mọi người đều bàn bạc ổn thỏa, ông mới nói: “Vậy cứ như thế đi, không nở mày nở măt, cũng không bị mất măt là được.”
Bàn bạc xong rồi, chị dâu cả lại hẹn Lâm Lam cùng về, cô không muốn ở thêm một giây nào nữa.
Hàn Thanh Hoa cười nói: “Chị dâu cả, chị dâu ba, ở lại chút nữa đi, mấy hôm rồi không gặp nhau.”
Chị dâu cả: “Không được, còn phải trở về dọn dẹp nữa.”
Hàn Thanh Hoa lại muốn mời Hàn Thanh Tùng ở lại, trêu chọc nói: “Anh ba, bốn anh em chúng ta đã lâu rồi không có ngồi xuống trò chuyện với nhau, ở lại một chút nữa đi. Giờ này vẫn còn sớm, không cần vội trở về nhà ngủ đâu, ha ha.”
Hàn Thanh Tùng định ở lại trò chuyện với anh cả nhưng khi nghe Hàn Thanh Hoa nói như vậy thì anh nói: “Muốn dậy sớm, phải đi ngủ sớm một chút chứ sao.” Anh chưa bao giờ bị người khác kích động.
Hàn Thanh Hoa: anh cứ không thể rời bỏ bà vợ của mình như vậy sao!
Hàn Thanh Tùng và Lâm Lam trở về, ở giao lộ tạm biệt chị dâu cả, chị dâu cả ở trước mặt Hàn Thanh Tùng cũng không muốn nói thêm gì, thầm nghĩ đợi nay mai rồi tìm Lâm Lam nói chuyện vậy.
Đến nhà, bọn nhỏ còn chưa trở về.
Hàn Thanh Tùng mang bàn cơm vào trong nhà: “Hai ngày sau để xe lại cho em.”
Lâm Lam nói: “Cũng được, sáng ngày mốt em đến nhà chị ba xem thử.” Cô nhớ lúc giặt quần áo nghe mấy người phụ nữ nói chuyện với nhau, liền hỏi Hàn Thanh Tùng: “Các anh có thấy đả kích đầu cơ trục lợi có nghiêm khắc không?”
Hàn Thanh Tùng nhìn cô: “Vẫn luôn rất nghiêm khắc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
