Beta: Tiểu Tuyền
Cảm nhận thị giác kia, rất chấn động, Lâm Lam lấy lại bình tĩnh: “Sữa chó uống ngon không? Có mùi vị thế nào?”
Nghe giọng của Lâm Lam, Tiểu Vượng quay đầu lại lau lau miệng, vui vẻ cười lên: “Mẹ, mẹ có muốn uống thử không!!?”
Lâm Lam: “............ Con trai à, chó mẹ còn phải cho năm con chó con bú sữa, con đừng tranh giành, nghe lời.”
Tiểu Vượng lập tức bò dậy, còn kéo Tam Vượng: “Anh ba nhỏ, đừng ăn nữa, chó con không đủ ăn đâu.”
Thật ra hai người bọn họ cũng không bú được gì. Bởi vì Tam Vượng không có ký ức khi mình còn bú sữa, cho rằng mình chưa từng bứ sữa, nên đặc biệt muốn nếm thử.
TamVượng bò dậy, lau miệng, chép chép miệng: “Mùi vị cũng không tệ lắm.” Không ngon cũng không thể thừa nhận.
Lâm Lam che mặt vừa muốn cười lại vừa muốn khóc: “Mau đi súc miệng.”
Cô chưa từng thử, nên cũng không biết sữa chó có thể uống trực tiếp hay không, dù sao sữa bò, sữa dê phải tiệt trùng hoặc nấu sôi rồi mới uống được.
Lại nói bọn nó cũng không uống nhiều, nhiều nhất chỉ nếm thử được chút vị, sẽ không có vi khuẩn gì đâu…
Tam Vượng lập tức ôm một con Tiểu Vượng Vượng đáng yêu nhất ôm đến đặt trên tay Lâm Lam: “Mẹ, Tiểu Bạch sờ đã lắm, mẹ sờ đi.”
Vượng Vượng là chó cỏ chỉ có màu vàng, không biết cùng giao phối với con chó nào của đại đội, sinh một ổ chó con, trừ hai con chó màu vàng, còn lại một con đầu màu vàng cả người màu trắng, một con trắng đen, một con đen nhánh. Năm con chó con thế mà có bốn màu sắc, cũng thật đủ tạp đấy.
Con chó con màu trắng này ngốc manh nhất, trì độn đấy, bú sữa mẹ cũng không biết ăn, lại thích chen chúc một đống vào anh em chị gái. Cũng chính là nó, bị TamVượng đẩy qua một bên đổi thành Tiểu Vượng bú sữa mẹ, nó lại không phản kháng.
Lâm Lam ôm con chó con kia, chó con thoải mái phát ra tiếng kêu ăng ẳng, sau đó ngủ mất tiêu.
Lâm Lam: “............” Mày xem mày đi, sữa cũng bị đoạt đi mà không biết khóc, thật là con chó con tín đồ phật giáo a”
Ba người Đại Vượng đi cắt cỏ trở về, nghe nói TamVượng dẫn Tiểu Vượng bú sữa chó, vẻ mặt Đại Vượng ngây người trong nháy mắt, Mạch Tuệ, Nhị Vượng không ngừng cười ha ha.
Mạch Tuệ: “TamVượng, em không đi cắt cỏ, nói mệt mỏi gì đó, thì ra là bú trộm sữa chó nha, em buồn cười quá rồi, còn bú sữa chó, ha ha.”
Nhị Vượng cũng nhịn cười không được: “Ngon không? Có mùi vị gì?”
TamVượng đắc ý nói: “Kẻ hèn này nói cho các người biết, uống ngon.”
Lâm Lam kêu bọn nhỏ đi làm cơm tối, đang bận rộn, Hàn Thanh Tùng trở về, bởi vì trời mưa trên đường bùn lầy, cho nên mấy ngày qua anh đều đi bộ.
Lâm Lam: “Các con mau nhìn, cha mấy đứa mang cái gì về kìa.”
Bọn nhỏ chạy đến, trong tay cha lại giơ lên một con gà.
Hàn Thanh Tùng ngại gà bẩn nên không đưa cho thằng bé, mà tạm thời thả vào ổ gà, chờ Lâm Lam lên tiếng thì lúc đó giết chết ăn thịt. Anh đơn giản nói: “Rút gọn bầy gà, phân ra một con.” Nói xong anh phải đi rửa tay.
Lâm Lam lập tức cho phiên dịch cho bọn nhỏ, thật ra chính là quản khống nghiêm khắc, hai người một con gà, cho dù sân tập thể nuôi gà cũng không thể nuôi quá nhiều, vượt mức sẽ bị xử lý sạch.
Mặc dù bọn nhỏ không hiểu, nhưng tất cả mọi người đều quy định như vậy, bọn nhỏ cũng không hiếu kỳ nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)