Beta: Tiểu Tuyền
Triệu Quế Hương: “Cô nói cái gì?”
Chẳng qua là Hàn Vĩnh Đường và Hàn Thanh Phong đều không đến. Lâm Lam cảm thấy đây có thể là để cho mấy người phụ nữ nhà bọn họ làm ầm ĩ sao?
Loại hèn nhát a.
Rất nhanh Hàn Vĩnh Phương và Đại đội trưởng cũng đi đến đúng giờ, theo sau còn có Hàn Thanh Vân và Lưu Quý Phát, phía sau đi theo một đám trẻ con, ngay cả Hạnh Phúc và Đại Vĩ cũng đến.
Đại Vượng thấy hai đứa chúng nó, liền quay đầu nhìn qua.
“A —— ”Hạnh Phúc hét ầm lên, đặt mông ngồi chồm hổm trên mặt đất, “Biệt đạp ta!”
Đại Vĩ cũng há miệng run rẩy nấp sau lưng mấy người lớn.
Đại vượng: “......”
Hàn Vĩnh Phương lạnh lùng nói: “Tôi không có nhiều thời gian để cãi cọ như vậy. Chuyện gì xảy ra cũng không phải do các người định đoạt, trước tiên phải hỏi rõ ràng đã.”
Ông nhìn thoáng qua mấy đứa trẻ ranh, tổng cộng năm đứa từ 7 tuổi đến 9 tuổi, còn có Đại Vĩ và Hạnh Phúc, lại cộng thêm Tam Vượng và Tiểu Vượng.
“Kể lại chi tiết chuyện ngày hôm đó đi.” Đại đội trưởng hô.
Lâm Lam ra hiệu cho Tam Vượng và Tiểu Vượng, để cho các con biểu diễn tình huống ngày hôm đó một lần, coi như là tái hiện lại câu chuyện. Cô vẫn làm kế hoạch tuyên truyền, đạo diễn tái hiện lại tình cảnh của mấy đứa nhỏ cũng là chuyện rất đơn giản.
Não dưa của Tam Vượng và Tiểu Vượng rất tốt, chuyện ngày đó vẫn nhớ rất rõ ràng, kể không bỏ sót chi tiết nào, những đứa nhỏ khác có nói sai hoặc là quên mất, Tam Vượng và Tiểu Vượng sẽ bổ sung vào, bọn chúng lập tức nói đúng là như vậy.
Triệu Quế Hương hét lên: “Tụi mày đừng có nói nhảm!”
Lâm Lam: “Lúc ấy cô không có ở hiện trường, cô câm miệng đi!”
Triệu Quế Hương bị nói đến không còn mặt mũi, giận đến khuôn mặt đen đều sáng lên.
Chờ mấy đứa nhỏ biểu diễn được một đoạn, lại đến tình tiết cuối cùng Tam Vượng nhảy xuống, hai đứa Đại Vĩ và Hạnh Phúc hèn mọn đứng ở trên bờ nhìn có chút hả hê, tất cả mọi người phát tiếng cười mỉa mai.
Hạnh Phúc và Đại Vĩ càng run rẩy hơn nữa, vốn là bị Đại Vượng làm cho sợ hãi, hôm nay lại bị mọi người nhạo báng ngay trước mặt.
Lâm Lam nhìn hai đứa nhỏ như vậy cũng thấy đáng thương, thật là vì bọn chúng châm cây hương, có cha mẹ không biết an ủi con cái như vậy, lại bị lăng trì trước mặt mọi người, quả thực..... mặc niệm.
Triệu Quế Hương thấy thế lập tức hét lên: “Nói ngày đó làm cái gì? Tam Vượng nhảy cầu là chính bản thân nó muốn nhảy, nói lại làm cái gì? Nói đến chuyện Đại Vượng đạp con của chúng tôi vào trong nước đi, cô nhìn xem con cháu nhà chúng tôi đã bị làm cho sợ rồi kìa, đến lúc này còn chưa tốt lên đó.”Cô ta kéo Hạnh Phúc qua.
Hanh Phúc vốn đã hận không thể để bản thân mình biến mất vào trong đám người, lần này bị xách đi ra bị ánh mắt của mọi người tẩy lễ, quả thực muốn chết mất.
Hơn nữa Đại Vượng đứng ở một bên cầm ná trong tay, dùng ngón tay búng làm vang lên âmthanh “băng băng băng”, từng tiếng đều bắn vào trong thần kinh của Hạnh Phúc, khiến cho thần kinh của nó như muốn chặt đứt.
Lâm Lam nói: “Đại Vượng đạp Hạnh Phúc, cũng là bởi vì thằng bé không xuống nước, không có liên quan.Cô làm ầm ĩ cái gì?”
Triệu Quế Hương: “Tôi làm ầm ĩ sao? Cô xem một chút con cháu nhà chúng tôi đi, bị hù dọa thành cái dạng gì rồi hả?”
Lâm Lam lập tức nổi giận, “Cô chỉ thấy con cháu của cô bị hù dọa, có thấy con nhà chúng tôi hay không? Tam Vượng nhà chúng tôi đã bị làm cho sợ đến mấy ngày không nói lời nào, còn bị dọa đến nỗi rời nhà trốn đi. Tiểu Vượng nhà chúng tôi sốt đến hơn bốn mươi độ đó!”
“Nhưng không phải là các người đã không có chuyện gì rồi hay sao? Bên chúng tôi vẫn chưa xong đâu!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



