Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70 - Vợ Lính Cá Tính Dẫn Đầu Đại Viện Phát Tài Nghịch Tập Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Liễu Sơ Tuyết nhìn người đàn ông thật thà đang nằm trên giường bệnh. Có lẽ do cảm xúc còn sót lại từ nguyên chủ, nước mắt đã chực trào nơi khóe mắt. Cô khẽ nói:

“Ba, ba yên tâm, tụi con sẽ sớm xoay được tiền để đưa ba lên thành phố chữa trị.”

Nghe vậy, ánh mắt ông Liễu dần ảm đạm, ông thở dài:

“ Tiểu Tuyết à, chuyện này con cứ để người lớn trong nhà tính, con đừng có dính vào. Lo mà học hành cho tốt.”

Vốn dĩ việc cho ba cô con gái theo học đã khiến ông bà không vui, giờ bản thân lại bị thương thế này, ông lo trong nhà sẽ không trụ được vài tháng nữa, thậm chí dùng chính chuyện ông bị thương để ép con bé phải bỏ học.

Liễu Sơ Tuyết không đáp, cũng không phản bác:

“Ba, ông bà nội về rồi, chắc đang bàn với mọi người. Con tính lát nữa sẽ lên nông trường ở Bắc Ngoại đưa thư cho chị, thử xem có vay được ít tiền từ anh rể hay không.”

Ông Liễu nghe vậy thì vội vàng ngăn lại:

“Đừng nói chuyện vay tiền với anh rể con. Đừng làm khó cho chị của con.”

Nhà chị cả chưa tách riêng, nếu mở miệng vay tiền, sợ rằng chị cô sẽ rất khó xử với bên chồng. Ông không muốn ích kỷ đến như thế.

Liễu Sơ Tuyết hiểu rõ nỗi lo ấy:

“Ba cứ yên tâm, con sẽ không để chị hay anh rể khó xử đâu.”

Hai cha con trò chuyện thêm một lát. Vì sợ mình lộ sơ hở, Liễu Sơ Tuyết viện cớ phải đi sớm lên nông trường.

Còn chuyện hai cô cháu nhà họ Cát làm ra, cô tạm thời chưa kể cho ba mẹ. Mới tới đây chưa lâu, chi bằng dùng chính chuyện này để dò xem lòng dạ người nhà họ Liễu sâu cạn thế nào.

Dù sao thì giáo viên và bác sĩ đều có thể làm chứng cho cô. Nếu Cát Tú Lan dám giở trò, tự bà ta sẽ tự chuốc lấy hậu quả — đúng kiểu "gậy ông đập lưng ông".

Liễu Sơ Tuyết tìm chỗ khuất gần bưu điện, ngồi tạm xuống nghỉ. Lúc này cô mới có thời gian xâu chuỗi lại ký ức của nguyên chủ.

Tại làng Liễu Thụ

Cát Tú Lan, đang làm việc ngoài ruộng, thi thoảng lại ngước mắt nhìn về phía ngọn núi, cố kiềm chế sự phấn khích trong lòng, sợ bị người khác nhìn ra điều bất thường.

Khi bà nhìn lên lần thứ N, con trai thứ hai – Liễu Kiến Đông – tiến lại gần:

“Mẹ, mọi chuyện ổn không?”

“Nhỡ con bé biết sự thật rồi làm ầm lên thì sao?”

Bà Cát trừng mắt nhìn con trai:

“Lo gì! Qua đêm nay mà nó mất danh tiết, thì biết sự thật cũng chẳng làm được gì. Mà ai lại đi kể ra mấy chuyện đó?”

Buổi sáng chính bà là người gợi ý cho Giang Sơ Tuyết lên nông trường, bên ngoài nhìn vào chỉ thấy bà nhiệt tình lo cho bên nhánh hai, ai mà bắt bẻ được gì?

Đến khi có chuyện “đi cả đêm không về”, thì người ta chỉ trách cô bé đen đủi. Mà sau vụ này, nhà bà chắc chắn được lợi thật sự: con trai thì có việc, cháu trai thì lấy được vợ, nhà ngoại lại còn có thứ để nắm thóp — quả là vẹn cả đôi đường, chỉ mới nghĩ thôi mà bà đã cảm thấy phấn khích.

Còn cái chuyện danh tiếng của con bé kia bị hủy, có ảnh hưởng đến chuyện hôn sự của con gái út nhà bà không? Bà chẳng mảy may lo lắng — con gái còn nhỏ, ít nhất vài năm nữa mới nói chuyện cưới xin, Đến lúc đấy có ai còn nhớ đến chuyện ngày hôm nay?

Bà vốn luôn cay cú vì hai đứa con gái bên nhánh hai học hành giỏi giang hơn con cái của bà, người trong làng cũng hay bàn ra tán vào.

Giờ thằng hai gặp nạn, không thể lo liệu gì, bà chỉ cần khéo léo khích bác thêm ở chỗ ông bà già, thì không tin con gái bên đó còn được đi học.

Như vậy, không chỉ tiết kiệm được khoản tiền đi học, mà hai đứa Sơ Tuyết, Xuân Hiểu kia cũng phải bỏ học về làm đồng. Đến lúc đó, xem dân làng còn dám so bì con bà với tụi nó không!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc