Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Không kịp suy nghĩ nhiều, Liễu Sơ Tuyết vội vươn tay rút cây bút ra giúp anh. Nhìn động tác của anh, cô lập tức hiểu được anh định làm gì, liền khẽ nói:
“Xin lỗi vì đường đột.”
Rồi bắt đầu lục tìm trong túi áo của anh.
Ngoài một hộp thuốc lá, cô chẳng thấy thứ gì có thể viết được. Không chần chừ, cô xé vỏ ngoài của hộp thuốc, đưa cho người đàn ông, còn cẩn thận mở nắp bút giúp anh, nhẹ nhàng đỡ khuỷu tay để anh tiện dùng sức.
Phó Diên Thừa cố gắng chống lại cơn choáng váng, run tay viết ra một cái tên cùng dãy số. Giọng anh khàn khàn:
“Làm phiền... giúp tôi liên hệ người này. Nói với anh ta... đào hoa ở núi Mãng nở rồi, bảo anh ta... mau tới ngắm. Đừng quên... mang theo thứ đã hứa.”
Vừa nói xong, toàn thân anh đã rã rời như mất hết sức lực.
Liễu Sơ Tuyết nhìn anh tái mét, lo lắng hỏi:
“Anh sao rồi?”
Phó Diên Thừa cố giữ tỉnh táo, giọng yếu ớt:
“Không sao... làm ơn... nhanh chóng giúp tôi gửi tin.”
Anh gắng gượng vỗ nhẹ lên túi áo:
“Tiền điện thoại... lấy trong túi tôi.”
Liễu Sơ Tuyết liếc qua hộp thuốc có ghi số, biết tình hình không thể chậm trễ. Cô khẽ gật đầu:
“Hôm nay anh cứu tôi, tôi nhất định giúp anh hoàn thành việc này.”
Nhưng khi định rời đi, cô lại dừng bước:
Quả nhiên là bị thương nặng.
Cô từng học sơ cứu khi còn học đại học, đi làm cũng được cơ quan tổ chức huấn luyện kỹ năng y tế cơ bản, nên xử lý vết thương đơn giản cô vẫn nắm được. Nhưng hiện giờ không có thuốc, vết thương lại lớn, chỉ ép cầm máu thôi cũng chưa chắc đủ.
Cô khẽ nói một tiếng:
“Thất lễ rồi.”
Sau đó bắt đầu cởi cúc áo ngoài của anh. Mất không ít sức, cuối cùng cũng cởi được. Tiếp đến cô cẩn thận gỡ áo sơ mi bên trong, rồi xé nó thành từng dải băng rộng để băng bó tạm vết thương.
Tuy máu vẫn đang rỉ ra, nhưng ít nhất cũng ngăn được phần nào. Làm hết sức rồi, còn lại đành tùy số mệnh anh.
Sau khi giúp anh mặc lại áo, cô nói nhỏ:
“Tôi sẽ nhanh chóng chuyển lời.”
Là người từ tương lai, Liễu Sơ Tuyết không thấy hành động vừa rồi có gì khó xử. Cô chỉ đang cứu người. Còn điều cô không biết là – ở bên trong hang, tai Phó Diên Thừa đã đỏ ửng từ lúc nào.
Nhờ ký ức của nguyên chủ, Liễu Sơ Tuyết vẫn nhớ rõ đường ra khỏi khu rừng. Cô dựa vào ánh nắng để định hướng, vừa đi vừa vấp ngã không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng rời khỏi núi.
Đi ngang qua con suối nhỏ, cô tranh thủ chỉnh trang lại bản thân đôi chút rồi mới vội vã chạy tới bưu điện xã. Cô luôn tin rằng, muốn giúp người khác, trước tiên phải giữ gìn được chính mình – cả về tinh thần lẫn hình ảnh.
Sau khi nộp tiền điện thoại, nhân viên giúp cô quay số. Khi đầu dây bên kia vang lên tiếng đáp, cô nói:
“Làm ơn gọi giúp tôi, tôi cần gặp anh Khổng Dĩ Chương.”
Giọng nam có vẻ ngỡ ngàng:
“Tôi là Khổng Dĩ Chương. Xin hỏi cô là...?”
Liễu Sơ Tuyết nói gọn gàng:
“Có người nhờ tôi chuyển lời: Đào ở núi Mãng đã nở, bảo anh mau đến ngắm, đừng quên mang theo thứ đã hứa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


