Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Bí thư chi bộ từ trước đến nay vốn chẳng mấy ưa gì lão ngũ trong tộc. Tính nết ông ta thế nào, ông quá rõ rồi. Còn Liễu Sơn Lương, từ nhỏ ông đã nhìn nó lớn lên, biết rõ đứa nhỏ này thật thà chất phác, đàng hoàng ngay thẳng, trong lòng tự nhiên muốn che chở. Ông nhíu mày nhìn sang ông nội Liễu:
“Lão ngũ, ông nói xem nhà tính chia kiểu gì?”
Ông nội Liễu suy nghĩ một lát rồi chậm rãi lên tiếng:
“Những năm qua nuôi cả đại gia đình thế này cũng chẳng dư được đồng nào. Giờ ngoài nhà cửa với ít lương thực ra thì thật sự không còn gì đáng để chia nữa.”
Trong lòng ông ta vẫn muốn ép lão nhị ra đi tay trắng, nhưng nếu dám làm thật thì e rằng dân làng sẽ không tha cho. Lão ta ngập ngừng, cố tìm cách khéo léo hơn:
“Căn nhà mà vợ chồng lão nhị đang ở thì để lại cho họ. Lương thực trong nhà chia theo số đầu người. Còn cái nồi gang nhà mình không thể cưa đôi được, vậy thì chia cho họ hai cái nồi đất. Bát đũa cũng tính theo người mà chia.”
Mẹ Liễu chưa kịp phản ứng, trưởng thôn đã nhíu mày lên tiếng trước:
“Ông Liễu, lão nhị chẳng lẽ không phải con ruột của ông à? Không chia tiền thì thôi, đến nhà ở cũng chỉ cho mỗi một gian. Vậy hai đứa nhỏ – con gái bên lão nhị – sau này biết ở đâu đây?”
Bà nội Liễu lúc này không nhịn được, nhảy dựng lên phản bác ngay:
“Con gái lớn thì cũng phải gả đi thôi! Bên lão nhị không có con trai, giữ nhiều phòng thế để làm gì?”
Mẹ Liễu nghe đến đây, lửa giận bốc thẳng lên tận óc, vành mắt đỏ hoe, run giọng chất vấn:
“Chồng tôi rốt cuộc đã làm gì sai? Mà mọi người lại đối xử với anh ấy như vậy? Đây mà là người thân của anh ấy sao?”
Bí thư chi bộ cau mặt, giọng đầy bất mãn:
“Lão ngũ, bao nhiêu năm qua, lão nhị ngoài đi làm ở hợp tác xã, còn tranh thủ làm thuê bên ngoài để kiếm thêm. Ông chia nhà kiểu này, bảo sao người ta không nói ông thiên vị?”
Bị người anh họ vạch mặt giữa bàn dân thiên hạ, ông nội Liễu không khỏi chột dạ, mặt thoáng đỏ, vội vã chữa thẹn:
“Thằng Đông Tử bên lão đại cũng sắp tới tuổi cưới rồi, giờ không chuẩn bị nhà thì sau này lấy gì mà dựng vợ gả chồng? Hơn nữa, sau này vợ chồng lão nhị già rồi chẳng phải cũng trông vào thằng Đông Tử mà trông nom hậu sự. Sớm muộn gì nhà đó cũng là của nó thôi, có khác gì đâu?”
Lời vừa dứt, mẹ Liễu như bốc cháy tại chỗ. Bà nghiến răng:
“Trên đời này có ông bố nào lại mở miệng nguyền rủa con mình tuyệt hậu không? Tôi hỏi ông, chồng tôi rốt cuộc có phải con ruột của ông không?”
Giọng bà vang lên oang oang giữa sân, làm mấy người đang ngó đầu qua tường hóng chuyện suýt ngã nhào vì giật mình.
Không đợi ông nội Liễu mở miệng, bà đã nói tiếp, từng lời rõ ràng rành mạch:
“Nếu ông bà đã định chia nhà kiểu đó, vậy sau này cũng đừng mong bọn tôi phụng dưỡng nữa. Người làm cha làm mẹ mà còn dứt tình với con mình trước, thì chẳng còn lý do gì để bắt chúng tôi phải gánh nghĩa hiếu đạo nữa cả.”
Bà nội Liễu nghe đến đây thì nổi đóa, mặt mũi nhăn nhó như muốn ăn thịt người:
“Con đàn bà này đúng là cái gì cũng dám nói! Ngày mai tôi bảo lão nhị ly hôn cô cho xong! Nhà tôi không chứa nổi thứ đàn bà chua ngoa, mất nết, chuyên gây chuyện như cô!”
Một câu ấy khiến Liễu Sơ Tuyết đang đứng bên cạnh không nhịn được nữa. Giọng cô lạnh lùng nhưng rành mạch:
“Không ngờ cái thằng đầu óc gỗ như lão nhị, lại đẻ ra được đứa con gái biết cãi lý đến vậy. Chưa lớn mà đã dám cãi lại người lớn, giỏi thật đấy!”
Bà nội Liễu trừng mắt với Liễu Sơ Tuyết, giọng đầy căm tức:
“Chuyện gì cũng có mặt mày chen vào! Cút ra chỗ khác ngay cho bà!”
Liễu Sơ Tuyết thấy tình hình đã gần đến lúc không thể lùi, liền hít một hơi sâu, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng:
“Đúng là bên nhà con không có con trai, chị con đã gả đi rồi, em gái con thì còn nhỏ, người duy nhất trong nhà đủ sức lao động thì đang nằm trong viện. Nếu con không lên tiếng, không đứng ra bảo vệ nhà mình, vậy chẳng phải để mặc người ta bắt nạt đến chết hay sao?”
Ông nội Liễu nghe vậy, mặt xám lại, nghiến răng:
“Đúng là giỏi! Cái thứ con gái cãi người lớn như chém chả thế này, không biết ba mẹ dạy dỗ kiểu gì!”
Mẹ Liễu sợ con gái càng nói càng gây thêm chuyện, liền vội chen ngang, giọng đau đớn:
“Kim không đâm vào thịt mình thì làm sao biết đau? Nếu người đang nằm trong viện là ba ruột mấy người, các người có dám mở miệng mà chia nhà kiểu này không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
