Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70 - Vợ Lính Cá Tính Dẫn Đầu Đại Viện Phát Tài Nghịch Tập Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Vật phẩm cô thu vào, đặt trong cái kho chứa đồ rộng mênh mông như này, chẳng khác nào là đem muối bỏ biển.

Rời khỏi kho hàng trong trạng thái vẫn còn hơi ngẩn ngơ, cô lại nhớ đến những thông tin khác trong đầu: không gian này được bao quanh bởi ba phía là nước – một nửa là nước biển, một nửa là nước ngọt. Cô không hiểu tại sao lại có thể "nước giếng không phạm nước sông" như vậy, nên đi quanh khu phân cách để xem thử. Quả nhiên, màu nước hai bên khác biệt hoàn toàn – một bên là màu lam đậm của biển, một bên lại trong vắt mát mắt – ranh giới rõ ràng như một vạch kẻ từ thước vạch ra.

Đẹp thì có đẹp thật, nhưng những quả núi trọc lóc và những mảnh ruộng còn bị bỏ hoang trước mắt lại làm phá hỏng cái cảm giác hoàn hảo ấy. Nhìn cảnh đó, cô càng thêm nhận thức rõ: con đường phía trước cô đi còn dài lắm.

Ổn định lại tinh thần, Liễu Sơ Tuyết nhớ ra hôm nay vẫn còn nhiệm vụ chưa hoàn thành nên không nán lại trong không gian lâu nữa. Dù sao ngày tháng còn dài, chuyện gì cũng có thể làm dần dần.

Vừa rời khỏi không gian, bụng cô liền réo lên ùng ục. Lúc này cô mới sực nhớ ra – vừa rồi vì mải nghĩ mà cô quên cả ăn.

Chỉ cần một ý niệm, hai chiếc bánh bao nhân thô, còn hơi âm ấm, xuất hiện ngay trong tay. Cô lúc này mới ý thức được: không gian này không chỉ rộng vô hạn mà còn có cả chức năng giữ tươi đồ ăn – thật sự quá tiện lợi rồi.

Ăn xong bánh, cô phủi tay, tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn, cô thẳng hướng về phía công xã.

Diễn thì phải diễn cho tròn vai. Cô đang đợi xem ngày nào đó, những người âm thầm tính kế mình sẽ tự kê đá đập vào chân mình.

Khi cô tới trạm y tế của công xã, vừa hay gặp vợ chồng Liễu Hạ Thu đang hớt hải chạy tới.

“Chị, anh rể.”

Bà Liễu – mẹ của Liễu Hạ Thu – lúc đó đang mang nước ra ngoài, nhìn thấy họ thì nghĩ là đi cùng nên không hỏi gì thêm.

Liễu Hạ Thu vừa vào đến nơi liền đỏ hoe mắt:

“Mẹ , ba con sao rồi?”

Bà Liễu thở dài, không trả lời ngay mà chỉ tay về phía phòng bệnh:

“Ba con ở trong đó, vào rồi hãy nói.”

Ông Liễu thấy con cái đến thì lập tức cố gắng thu lại vẻ mặt mệt mỏi, cố nở nụ cười trấn an cô:

“Các con đến rồi.”

Liễu Hạ Thu bước nhanh tới, nghẹn ngào hỏi:

“Ba, ba có đau lắm không?”

Vừa nói, nước mắt đã lăn dài, nhỏ xuống tay ông. Ông Liễu đau lòng nhìn con gái:

“Con đừng khóc, ba cảm thấy mình đỡ hơn nhiều rồi.”

Liễu Sơ Tuyết không chen vào cảnh cha con cảm động ấy mà kéo mẹ sang một bên hỏi nhỏ:

“Mẹ, mẹ có về làng không?”

Sắc mặt bà Liễu lúc này vô cùng khó coi:

“Ông bà nội con nói trong nhà chỉ có thể đưa ba chục đồng, nhiều hơn thì không đưa ra được.”

“Cái gì? Ba chục đồng?”

Liễu Sơ Tuyết nghiến răng ken két:

“Họ không coi ba là con trai ruột của mình nữa rồi à? Có ai đời cha mẹ lại có thể đối xử với con của mình như vậy?”

“Ông bà nội nói... anh họ thứ hai của con mới xin được việc trên thành phố, nghe đâu tốn kém lắm. Họ bảo cơ hội hiếm có, không thể bỏ qua được, nên…”

Một lúc sau, bà mới tiếp lời:

“Cậu cả con nói, cái chân của ba con cho dù có đưa đến bệnh viện tỉnh thì cũng chưa chắc là chữa được đâu, Chi bằng đem tiền đầu tư cho anh họ con, còn hơn là phí hoài tiền mà không có kết quả tốt gì.”

Lúc này, ngọn lửa trong lòng Liễu Sơ Tuyết dường như bị châm thêm dầu. Rất tốt. Hành động của bọn họ chính là vượt quá giới hạn cuối cùng của cô rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc